Giữa những nốt trầm u uẩn và sương khói mờ ảo của nhạc vàng miền Nam, tiếng hát Kim Loan hiện lên như một vệt nắng ấm, rực rỡ và tràn đầy nhựa sống. Không sầu muộn như Giao Linh, chẳng liêu trai như Thanh Thúy, cô mang đến một làn hơi khỏe khoắn, tươi trẻ, một chất giọng kim vang rền nhưng vẫn giữ trọn được những rung cảm tinh tế nhất của trái tim người thiếu nữ.
Căn nhà ngoại ô và dáng hình người con gái
Người yêu nhạc dường như đã mặc định tên tuổi Kim Loan với nhạc phẩm Căn nhà ngoại ô của nhạc sĩ Anh Bằng. Khi giai điệu vừa cất lên, bằng một chất giọng trong trẻo và nhịp nhàng, cô mở ra trước mắt người nghe một bức tranh thanh bình nơi vùng ven đô thị.
“Tôi ở ngoại ô
Một căn nhà xinh có hoa thơm trái hiền
Gần kề lối xóm
Có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn..”
Chỉ một câu hát mở lời nhưng qua cách nhả chữ dứt khoát, sáng rõ của Kim Loan, cả một trời thương nhớ hiện về. Cô không làm cho câu chuyện âm nhạc trở nên lụy phiền hay bi thương. Nỗi buồn trong tiếng hát của cô là thứ nỗi buồn man mác, trong vắt như giọt sương sớm. Cô hát về sự mộc mạc, về khung cảnh ngoại ô và những rung động thuở ban đầu bằng một thái độ trân trọng, nâng niu. Sự tươi sáng trong giọng ca ấy làm cho bức tranh xóm nhỏ trở nên ấm áp, bình yên lạ kỳ.

Nét kiêu sa pha lẫn sự chân phương
Điều làm nên sức hút đặc biệt của Kim Loan chính là sự dung hòa giữa nội lực thanh nhạc tràn trề và cái hồn cốt đậm chất tình tự phương Nam. Cô lên những nốt cao một cách thong dong, làn hơi dồi dào, khỏe mạnh, nhưng cách luyến láy vẫn giữ được độ mềm mại, e ấp cần thiết.
Đó là tâm thế của một người trẻ tuổi đối diện với những biến thiên của thời cuộc. Tiếng hát ấy luôn giữ cho mình một sự kiêu hãnh ngầm, không gục ngã, không buông xuôi. Nó tựa như một đóa hoa kiên cường vươn lên giữa những khoảng lặng đô thành, cất lên khúc hát cho thanh xuân, hát cho những hy vọng dẫu mong manh nhưng chưa bao giờ vụt tắt.
Tiếng hát Kim Loan là một mảng màu rạng rỡ không thể thiếu trong bức tranh toàn cảnh của nền tân nhạc dĩ vãng. Dù lớp bụi thời gian có phủ mờ lên những kỷ niệm cũ, nhưng mỗi khi nghe lại thanh âm vang rền ấy, người ta vẫn cảm nhận được vẹn nguyên bầu nhiệt huyết và những nỗi niềm chân thật nhất. Đó là tiếng hát lưu giữ mãi một phần tuổi trẻ rực rỡ, neo đậu lại bình yên trong miền tâm thức của những người trót nặng lòng với những hoài niệm xưa.
Andy On The Go












































Leave a comment