• Bước ra ngoài để thấy mình thật nhỏ

    Chúng ta thường có xu hướng bao bọc mình trong những vòng lặp an toàn, nơi cái tôi được vuốt ve bởi những điều quen thuộc. Nhưng chỉ khi dám bước ra ngoài, đối diện với cái nắng gắt của dặm dài hay sự tĩnh lặng đến rợn ngợp của núi cao, ta mới hiểu…

    Read more →

  • Chợ Hồ Thị Kỷ: Đêm không ngủ giữa lòng thành phố

    Khi phần lớn Sài Gòn đang chìm sâu trong giấc ngủ, có một góc nhỏ ở Quận 10 bắt đầu cựa mình thức giấc. Đó là lúc những chiếc xe tải chở hoa từ Đà Lạt và miền Tây nối đuôi nhau đổ về Hồ Thị Kỷ, biến con hẻm nhỏ này thành một thành…

    Read more →

  • Minh Hiếu, giọt trầm khàn đục lả lơi của sân khấu Sài Gòn xưa

    Giữa một rừng hoa âm nhạc miền Nam muôn sắc độ, nếu như có những tiếng hát vút cao như mây trời, lại có những chất giọng trầm đục lả lơi, mang theo một thứ bùa ngải mê hoặc. Minh Hiếu chính là một nhan sắc, một tiếng hát mang đậm tính nữ như thế.…

    Read more →

  • Tư Thế Hoang Dã Và Vũ Điệu Của Trái Tim Bỏ Ngỏ

    Trong cuốn từ điển của những chuyển động trên thảm, phần lớn các asana đều đòi hỏi một sự kiểm soát gắt gao. Ta căn chỉnh từng lóng xương, khóa chặt từng ổ khớp, giữ cho mọi thứ nằm ngoan ngoãn trong một khuôn khổ an toàn. Nhưng thi thoảng, giữa những nhịp điệu rành…

    Read more →

  • Đánh thức những ngọn nến trong ngôi đền tế bào

    Trong mỗi tế bào của chúng ta ẩn chứa một ngôi đền nhỏ, và “ty thể” (Mitochondria) chính là những ngọn nến thắp sáng không gian ấy. Với những ai vốn đã quen với nhịp chân đều đặn trên đường chạy lúc bình minh hay sự tĩnh lặng tuyệt đối trên thảm tập yoga, chúng…

    Read more →

  • Lời Tự Tình Cho Những Ngày Chông Chênh

    Giữa lòng thành phố chưa bao giờ thôi vội vã, chúng ta thường bị cuốn đi bởi những con số, những bản kế hoạch và cả những kỳ vọng vô hình mà ta tự đặt lên vai mình. Có những buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn buông xuống trên những ô cửa kính văn…

    Read more →

  • Tại sao người lớn tuổi dễ say hơn?

    Khi lớn tuổi, tửu lượng của chúng ta tự nhiên giảm đi do những thay đổi cốt lõi về mặt sinh lý. Đây là một quá trình diễn ra bên trong cơ thể mà khoa học đã lý giải rất rõ ràng. Thứ nhất là sự thay đổi về cấu trúc cơ thể. Càng có…

    Read more →

  • SỰ TĨNH LẶNG BIẾT NÓI

    Lược trích và cảm tác từ The Eyes of the Skin của Juhani Pallasmaa Đã bao giờ bạn bước vào một ngôi chùa cổ nằm sâu trong hẻm núi, hay đơn giản là một căn phòng cũ vào buổi trưa vắng, và cảm thấy không gian như đặc quánh lại chưa. Lúc ấy, bạn không…

    Read more →

  • THE RUINS VÀ NGHỆ THUẬT LÀM KHÁCH CỦA TỰ NHIÊN

    Kiến trúc từ thuở sơ khai đến nay thường mang trong mình một sự ngạo mạn ngầm hiểu. Khi đặt nhát cuốc đầu tiên xuống một mảnh đất con người luôn muốn cắm rễ thật sâu xây tường thật cao để khẳng định quyền sở hữu. Chúng ta khao khát dựng lên những khối vật…

    Read more →

  • Mẫu Đơn Đình: Khi tình yêu đối mặt với trật tự thế gian

    Có những tác phẩm không chỉ kể lại một câu chuyện, mà còn định nghĩa lại tận cùng của yêu thương là gì. Mẫu Đơn Đình của Đường Hiển Tổ chính là một tiếng vang như thế. Giữa một thời đại mà lễ giáo và khuôn thước được xem là rường cột của đời sống,…

    Read more →

  • Khi Thân Thể Là Nhịp Cầu Chạm Đến Cõi Thiêng

    The Series: Vũ Điệu Từ Hư Không Có những khoảnh khắc trong đời, ngôn từ bỗng trở nên quá chật chội để chứa đựng sự vĩ đại của đức tin. Đó là lúc con người bắt đầu nhảy múa. Không phải để trình diễn, chẳng phải để phô diễn kỹ thuật, mà để tan biến…

    Read more →

  • Hai Người Đàn Bà Và Cái Rổ Đi Chợ

    Một câu chuyện từ dữ liệu thực tế về hành vi mua sắm của người Việt 6 giờ sáng. Hà Nội. Chị Lan, 42 tuổi, giáo viên cấp 2, xách cái rổ nhựa đã xỉn màu từ móc cửa bếp. Không phải vì chị không có tiền mua giỏ mới. Mà vì cái rổ đó…

    Read more →

  • NGHỆ THUẬT LẨN KHUẤT VÀ VẺ ĐẸP CỦA SỰ VÔ HÌNH

    Vùng biển Aegean luôn mang trong mình một vẻ đẹp thần thoại và bao la đến nghẹt thở. Đứng trước sự kỳ vĩ ấy những người làm nghề thường rất dễ rơi vào một cái bẫy. Đó là khát vọng dựng lên những khối nhà đồ sộ kiêu hãnh vươn mình ra mép sóng để…

    Read more →

  • Tư Thế Chó Úp Mặt Và Nghệ Thuật Đảo Chiều Góc Nhìn

    Bất kỳ ai từng bước lên thảm tập đều thuộc nằm lòng trạm dừng chân mang tên tư thế chó úp mặt. Nó xuất hiện dày đặc trong mọi dòng chảy, lặp đi lặp lại như một nhịp thở đều đặn giữa những bài tập cường độ cao. Trái với vẻ ngoài có phần mộc…

    Read more →

  • VĂN HOÁ CÔNG CỘNG

    Khi sự bao dung bị dùng sai chỗ Nhiều người đang nhầm lẫn giữa sự hoan hỉ và việc buông lỏng các chuẩn mực hành vi. Việc phản bác nhu cầu yên tĩnh bằng lý lẽ phương tiện công cộng là nơi dành cho tất cả mọi người thực chất là một sự ngụy biện.…

    Read more →

  • Bộ Tứ Quyền Lực & Sự Tiến Hoá Của Ngôn Ngữ Vật Liệu

    Bê tông thép gỗ và kính. Bốn vật liệu này đã cùng nhau nhào nặn nên diện mạo của thế giới hiện đại. Ban đầu sự kết hợp của chúng xuất phát từ những bài toán thuần túy về công năng. Khi bê tông và thép đi cùng nhau chúng tạo ra những kết cấu…

    Read more →

  • Kỷ luật và sự tự do trong Ashtanga của Pattabhi Jois

    Trong thế giới Yoga, nếu những dòng chảy hiện đại mang dáng dấp của những dải lụa mềm mại bay trong gió, thì Ashtanga Vinyasa của Pattabhi Jois lại sừng sững như một khối đá tảng ngàn năm. Ông không vẽ ra một lối đi êm ái rải đầy hoa hồng để xoa dịu đám…

    Read more →

  • BÓNG ĐỔ

    BÓNG ĐỔ

    Nếu không có bóng tối, làm sao ta biết đâu là ánh sáng. Trong cơn say của sự phát triển, người ta đua nhau thắp sáng mọi ngóc ngách. Đèn đường, đèn biển hiệu, đèn pha trang trí. Thành phố không bao giờ ngủ, và cũng không bao giờ có bóng tối thực sự. Chúng…

    Read more →

  • Có bao giờ bạn đứng giữa một thành phố rực rỡ ánh đèn, cảm thấy mình như một kẻ bộ hành lạc lõng trong một khối bê tông khổng lồ, đặc quánh và không kẽ hở. Chúng ta xây dựng những tòa tháp chọc trời như thể đang cố gắng lấp đầy khoảng không, khao…

    Read more →

  • Nữ Hoàng Giao Linh: Tiếng nấc từ đáy vực tâm hồn

    Nếu Hoàng Oanh là dòng sông hiền hòa, Thanh Tuyền là ngọn gió cao nguyên, Thanh Thúy là làn sương đêm, Phương Dung là cánh nhạn quê hương, thì Giao Linh chính là bóng xế chạng vạng của một ngày tàn. Giới mộ điệu gọi bà là Nữ hoàng sầu muộn. Quả thực, tiếng hát…

    Read more →

  • Kiến Trúc Cảnh Quan: Sự Trả Giá Khi Coi Mặt Đất Chỉ Là Lớp Phấn Son

    Trong suốt một thời gian dài lịch sử kiến trúc cảnh quan luôn bị mắc kẹt ở một vị thế đầy mập mờ. Nhìn lại cội rễ từ châu Âu những khu vườn cảnh quan đầu tiên thường gắn liền với sự phô trương quyền lực của tầng lớp quý tộc. Hãy nghĩ về những…

    Read more →

  • Nhịp thở của đất, Trải nghiệm tĩnh tại cùng Jade Harmony 2.0

    Nó giống như một cái chạm tay trần vào mặt đất. Lần đầu tiên ướm lòng bàn tay xuống, tôi không bắt gặp sự trơn láng vô hồn của nhựa tổng hợp. Bề mặt cao su tự nhiên có một độ thô ráp rất nguyên bản, nhám nhẹ và tĩnh tại. Dưới thói quen quan…

    Read more →

  • Vệt nắng muộn bên chiều Sài Gòn

    Ngồi xuống góc ban công quen thuộc trong một buổi chiều nhạt nắng, khói trà bốc lên miên man rồi từ từ quyện vào hư không. Dạo này sương gió thời gian dường như đã đọng lại thẫm màu hơn nơi khóe mắt. Qua ngưỡng bốn mươi, người ta hay tụm lại hỏi nhau về…

    Read more →

  • Haniyasu House: Khúc Ca Tái Sinh Từ Lòng Đất

    Trong thần thoại Nhật Bản Haniyasu là vị thần cai quản đất đai và gốm sứ. Một vị thần được sinh ra từ chính những thứ cặn bã nhất của trần gian để rồi từ đó thai nghén nên sự sống và muôn vàn hình hài tuyệt mỹ. Lấy cảm hứng từ vòng tuần hoàn…

    Read more →

  • Briohny Smyth: Vũ điệu lộn ngược và nghệ thuật thăng bằng của nàng thơ

    Trong bức tranh đa sắc của Yoga đương đại, nếu có một người mang đến cảm giác rung động mãnh liệt ngay từ ánh nhìn đầu tiên, đó hẳn là Briohny Smyth. Người ta thường gọi cô là một nàng thơ. Nhưng đằng sau dáng vẻ uyển chuyển và mỏng manh ấy là một khối…

    Read more →

  • Chợ Dân Sinh: Những kỷ vật nằm nghe thời gian

    Mời bạn bước vào không gian tĩnh lặng và nhuốm màu thời gian của Chợ Dân Sinh. Đây là một nốt trầm rất lạ trong bản nhạc phố phường Sài Gòn. Nếu Bình Tây là tiếng trống dồn dập của thương mại, thì Dân Sinh giống như tiếng dây đàn guitar cũ, buông lơi và…

    Read more →

  • Tư Thế Trái Núi Và Lời Thì Thầm Của Mặt Đất

    Lần đầu tiên bước lên thảm, nhiều người thường có chung một thắc mắc, đứng im thôi thì có gì là tập luyện. Trái núi, hay Tadasana, dường như là một tư thế thường bị đánh giá thấp nhất trong vô vàn những dòng chảy hoa mỹ của yoga. Người ta hay vội vã lướt…

    Read more →

  • Tư Thế Em Bé: Trạm Dừng Chân Của Người Trưởng Thành

    Có những ngày giông bão đi qua đời, ta thấy mình kiệt sức rã rời sau những lớp áo giáp phòng vệ. Ta khao khát một chốn nương náu. Không phải là một căn phòng tráng lệ, cũng chẳng cần những lời khuyên sáo rỗng mang đầy triết lý. Ta chỉ cần một cái ôm…

    Read more →

  • Quán Cũ

    Quán Cũ

    Sài Gòn ồn ào. Chắc hẳn chúng ta đều đồng ý với nhau về điều đó. Sự ồn ào ấy hiển nhiên đến mức, đôi khi người ta quên bẵng đi việc phải phàn nàn về những thanh âm chát chúa quanh mình. Tiếng còi xe bíp bíp, tiếng động cơ gầm gừ, tiếng rao…

    Read more →

  • Dòng Chảy Của Nước & Sự Buông Bỏ

    Có những ngày ta bước lên thảm tập với một cơ thể trĩu nặng, mang theo cả luồng không khí đặc quánh của phố phường bám chặt vào từng nếp áo. Ta bắt đầu bằng tư thế bồ câu, gập rạp thân người về phía trước, để trán chạm hờ lên mu bàn tay. Cơn…

    Read more →

  • Nếu đời mình không rực rỡ thì sao?

    Ngồi xuống góc ban công quen thuộc trong một buổi chiều nhạt nắng, khói trà bốc lên miên man rồi từ từ quyện vào hư không. Dạo này sương gió thời gian dường như đã đọng lại thẫm màu hơn nơi khóe mắt. Qua ngưỡng bốn mươi, người ta hay tụm lại hỏi nhau về…

    Read more →

  • Thanh Âm Của Những Khoảng Lặng

    Cuối mỗi chuỗi chuyển động nhễ nhại mồ hôi, khi mọi nỗ lực của cơ gân đã vơi cạn, ta từ từ cuộn từng đốt sống lưng nằm xuống thảm. Savasana, hay tư thế buông thư, luôn là trạm dừng chân cuối cùng của mọi hành trình. Cơ thể trải dài, tứ chi tách rộng,…

    Read more →

  • Nepal, hành trình của những bước chân thầm lặng

    Có một Nepal không nằm trên những tấm bản đồ du lịch hào nhoáng, mà hiện hữu trong từng nhịp thở của khói nhang, trong tiếng chuông xoay vang lên giữa không gian bàng bạc, và trong cả những đôi mắt sâu thẳm của các vị ẩn sĩ ngồi lặng lẽ bên vách đá nghìn…

    Read more →

  • Một Tấm Thảm Phù Hợp

    Trong thế giới của một người thực hành yoga, tấm thảm không đơn thuần là một món dụng cụ tập luyện, nó là một thánh đường thu nhỏ, một mét vuông của sự tự do và là nơi duy nhất ta thực sự đối diện với chính mình. Một tấm thảm phù hợp không chỉ…

    Read more →

  • Kiến trúc của hình hài và không gian bên trong

    Mỗi lần bước lên thảm, tôi thường mường tượng cơ thể mình là một công trình kiến trúc đang chờ được thi công lại. Lớp da thịt bên ngoài chỉ là mảng tường vôi, còn hệ xương khớp bên trong mới thực sự là bộ khung chống đỡ toàn bộ tàn dư của thời gian…

    Read more →

  • Kiến Tạo Phễu Chuyển Đổi Hiệu Suất Cao Trên Môi Trường Web – App Tại Việt Nam

    Kỷ Nguyên Của Tính Hiệu Quả và Sự Lên Ngôi Của Di Động Bối cảnh kinh tế số tại Việt Nam đang bước vào giai đoạn trưởng thành thực sự. Với nền tảng hạ tầng hơn 79,8 triệu người dùng internet trực tuyến và hơn 127 triệu kết nối di động đang hoạt động, thiết…

    Read more →

  • Trọn Vẹn Một Nếp Nhà

    Người Việt mình từ bao đời nay vẫn luôn ấp ủ một giấc mộng đúc kết bằng gạch vữa. Cất một nếp nhà là chuyện hệ trọng của cả một kiếp người. Chúng ta dốc cạn vốn liếng chắt chiu từng đồng để đổ những khối bê tông thật dày dựng những bức tường thật…

    Read more →

  • Cồn Hến & Bài Học Về Sự Nương Tựa Vào Dòng Chảy

    Người ta thường bảo Huế là một thực thể được tượng hình từ nước. Sông Hương không chỉ là một dải lụa mềm mại vắt ngang thành phố cất lên những nhịp điệu êm đềm của cung đình thuở trước. Dòng sông ấy là một hệ sinh thái sống động là nhịp thở luân phiên…

    Read more →

  • Phương Dung: Cánh nhạn trắng bay giữa khung trời kỷ niệm

    Nếu Hoàng Oanh là dòng sông chở nặng phù sa, Thanh Tuyền là ngọn gió cao nguyên, Thanh Thúy là làn khói sương đêm, thì Phương Dung chính là cánh chim hải âu chấp chới giữa biển trời mênh mông, mang theo nắng ấm và những nỗi niềm chân chất nhất của người miền Tây…

    Read more →

  • Bùng Binh Sài Gòn: Tiếng Leng Keng & Những Vòng Xoay Của Ký Ức

    Người Sài Gòn xưa nay vẫn quen gọi những vòng tròn phân luồng giao thông là bùng binh. Người Bắc gọi vòng xuyến, nhiều nơi lại chuộng từ vòng xoay. Nhưng có lẽ chẳng danh xưng nào gợi hình và mang đậm hơi thở phù sa như bùng binh. Ngược dòng thời gian về năm…

    Read more →

  • Akasa và vẻ đẹp rực rỡ của cõi trống rỗng

    Triết học bản địa của người Bali tin rằng vũ trụ bao la hay hình hài bé nhỏ của con người đều được nhào nặn từ năm nguyên tố cốt lõi. Bốn hình thái đầu tiên hiện diện rành rọt dể nắm bắt. Đó là đất vững chãi dưới chân, là nước tuôn chảy dạt…

    Read more →

  • Kiến Trúc Bali: Tính bản địa được dung dưỡng đến tuyệt đối

    Có một nghịch lý thường thấy ở những vùng đất du lịch chuyển mình quá độ, đó là sự bức tử của những khối bê tông cốt thép lên cảnh quan nguyên sơ. Lợi nhuận và lòng tham thường cày xới mặt đất, cấy vào đó những khối hộp rỗng tuếch và vô hồn. Nhưng…

    Read more →

  • Thanh Thúy: Tiếng hát liêu trai giữa màn sương khói

    Có những giọng hát sinh ra để dành cho ánh đèn sân khấu rực rỡ, nhưng cũng có những giọng hát chỉ thực sự thăng hoa trong bóng tối, trong những không gian chật hẹp và mờ ảo của khói thuốc. Thanh Thúy là trường hợp thứ hai. Tiếng hát của cô là một cõi…

    Read more →

  • Bhagavad Gita: Chiến trường trong tâm tưởng

    Bhagavad Gita là một tiếng thở dài thấu hiểu. Khép lại thế giới ồn ã ngoài kia, ta thử ngồi xuống tĩnh lặng một chút, lắng nghe khúc ca của đấng thiêng liêng và chạm vào những trăn trở sâu kín nhất của phận người. Khung cảnh mở ra ở Kurukshetra, một chiến trường mịt…

    Read more →

  • Đêm Ở San Casciano: Khi Machiavelli Cởi Bỏ Lớp Mặt Nạ

    Câu chuyện về cuốn sách nguy hiểm nhất lịch sử chính trị phương Tây không bắt đầu trong những đại sảnh dát vàng của Florence, mà bắt đầu từ một nỗi cô đơn cùng cực. Hãy quay ngược thời gian về năm 1513. Niccolò Machiavelli, người từng là Ngoại trưởng của Cộng hòa Florence, kẻ…

    Read more →