Tâm trí đôi khi giống như một nhà ga đông đúc với đủ loại thanh âm hỗn loạn từ những chuyến tàu của lo âu và dự cảm. Có những tiếng còi hú vang báo hiệu một rắc rối chưa tới, có tiếng xì xầm của những hối tiếc chưa nguôi. Chúng ta thường có thói quen nhầm tưởng rằng bất cứ điều gì vang lên trong đầu đều là tiếng nói của sự thật. Nhưng nếu dừng lại và quan sát đủ lâu, bạn sẽ nhận ra phần lớn những xôn xao ấy chỉ là tạp âm, là những kịch bản mà bộ não tự biên soạn để bảo vệ ta khỏi những hiểm nguy vô hình.

Về mặt sinh học, bộ não con người luôn ưu tiên các dự đoán thay vì các lời tiên tri. Nó cố gắng vẽ ra viễn cảnh tồi tệ nhất chỉ để đảm bảo rằng bạn sẽ không bị bất ngờ nếu điều đó thực sự xảy ra. Thế nhưng, khi ta vô tình đồng nhất bản thân với những dự cảm u tối đó, ta đang tự giam mình trong một thực tại khắc nghiệt hơn sự thật rất nhiều. Những ý nghĩ tiêu cực giống như những ảo ảnh thị giác, chúng trông có vẻ chân thực nhưng tuyệt nhiên chẳng mang dáng dấp của chân lý.
Lời khẳng định hôm nay mời gọi bạn trở về với vị trí của một người quan sát tĩnh lặng. Mình là bầu trời thênh thang, và những lo âu ngoài kia chỉ là những đám mây qua đường. Mây có thể dày đặc, có thể che khuất tầm nhìn trong chốc lát, nhưng bầu trời thì vẫn luôn ở đó, xanh thẳm và bất biến. Bạn không cần phải xua đuổi những đám mây, cũng không cần phải cố gắng thay đổi hình dạng của chúng. Điều duy nhất bạn cần làm là nhận diện chúng, rồi để chúng cứ thế lướt qua mà không để bản thân bị cuốn trôi theo.

Khoảng trống giữa những suy nghĩ mới chính là nơi sự sống thực sự bắt đầu nảy mầm. Khi bạn học được cách phân định đâu là tiếng ồn và đâu là sự thật, bạn sẽ tìm thấy một sự tự do kỳ diệu. Sự thật thường rất giản đơn và lặng lẽ, nó không cần phải gào thét hay đe dọa để được chú ý. Sự thật là bạn vẫn đang thở, vẫn đang hiện diện và vẫn có đủ sức mạnh để chọn lựa cách mình phản ứng với thế gian xô bồ ngoài kia.
Chiều nay, khi một ý nghĩ bất an rục rịch kéo đến, hãy khẽ khàng mỉm cười và gắn cho nó một cái tên gọi. Đó chỉ là một nỗi sợ, hoặc đó chỉ là một kịch bản của sự cầu toàn. Khi bạn gọi tên được tiếng ồn, nó sẽ tự khắc mất đi quyền năng điều khiển cảm xúc của bạn. Hãy để tâm trí được thảnh thơi như một mặt hồ lặng sóng vào buổi sớm mai, nơi những xôn xao chỉ chạm nhẹ vào mặt nước rồi tan biến vào hư không, để lại một khoảng không thênh thang và bình yên đến lạ thường.
Đừng để những tiếng xì xầm của đám đông trong đầu làm át đi tiếng nói dịu dàng của con tim. Bạn vốn dĩ mạnh mẽ và sáng rõ hơn những gì tâm trí đang cố thêu dệt rất nhiều. Hãy cứ tin vào sự tĩnh tại bên trong, và để những ý nghĩ không tên cứ thế mà trôi đi.
Andy On The Go















































Leave a comment