Có những ngày, ta từng nghĩ vững chãi nghĩa là phải như một khối đá kiên cố, đứng sừng sững giữa đất trời. Đó là hình tượng về một sự bền bỉ không tì vết, trôi qua bao giông bão của đời sống mà chẳng mảy may lay chuyển.

Nhưng càng đi qua nhiều cung đường, càng học cách lắng nghe những khoảng lặng giữa guồng quay hối hả, ta mới nhận ra cái cây cổ thụ đứng vững qua bao mùa bão không phải vì thân nó cứng ngắc. Nó vững chãi bởi bộ rễ đã cắm rất sâu vào lòng đất, và những cành lá biếc mềm mại uốn mình nương theo chiều gió.

Vững chãi, hóa ra, chưa bao giờ là sự bất động.

Nhịp chân, hơi thở và khoảng dừng

Trên những chặng đường chạy dài qua từng con dốc hay những lối nhỏ ngợp nắng, luôn có những thời điểm đôi chân bắt đầu rệu rã. Lồng ngực như thắt lại, và sự mệt mỏi dồn dập kéo đến như muốn xô ngã mọi ý chí. Những lúc ấy, nếu càng gồng mình chống trả, sự kiệt sức sẽ đến nhanh hơn.

Bài học lớn nhất mà những bước chạy dai dẳng hay từng nhịp thở trên thảm yoga dạy tôi, chính là nghệ thuật thả lỏng. Khi thế giới xung quanh dường như đang quay cuồng, điều duy nhất ta cần làm không phải là triệt tiêu biến động hay cố gạt bỏ nỗi nhọc nhằn. Ta chỉ cần thu bước chân về với nhịp thở hiện tại. Hít vào một hơi thật sâu để nhận biết cái mỏi của cơ thể, thở ra nhẹ nhàng để rũ bỏ sự căng thẳng.

Ngay trong khoảnh khắc ta chấp nhận sự rung động của thực tại mà không phán xét, sự bình ổn sẽ tự khắc quay về. Tĩnh lặng chưa bao giờ là một nơi chốn vắng vẻ xa xôi, mà là một khoảng không êm đềm ta có thể tự tạo ra ngay bên trong tâm trí mình.

Neo mình lại giữa dòng chảy

Trong đời sống thường nhật, những xáo trộn vẫn diễn ra như một lẽ tự nhiên. Một kế hoạch bị hoãn, một biến số bất ngờ trong công việc, hay đôi khi chỉ là tiếng còi xe inh ỏi giữa buổi chiều kẹt xe. Nếu tâm ta chỉ chực chờ một sự hoàn hảo tuyệt đối, thì một chiếc lá rơi cũng đủ tạo nên những gợn sóng lo âu kéo dài.

Thế nhưng, khi hiểu được bản chất của sự xoay vần, ta sẽ chọn nhìn những biến thiên ấy với một tâm thế khác. Giống như buổi sáng thong dong dạo bước cùng em cún nhỏ, nhìn phố phường thong thả thức giấc. Thế giới ngoài kia vẫn nhộn nhịp, dòng người vẫn ngược xuôi, nhưng ta hoàn toàn có quyền chọn bước chậm lại một nhịp. Sự vững chãi lúc này chính là khả năng neo giữ chính mình, để không bị cuốn đi theo những ồn ào vội vã.

Vững chãi không phải là không lay động, mà là biết cách trở về với tĩnh lặng ngay giữa những xoay vần.

Trở về, đơn giản là quay lại với sự hiện diện trọn vẹn trong khoảnh khắc này. Dù cành lá ngoài kia có xôn xao trước gió, thì nơi sâu thẳm bên trong, sự an yên vẫn luôn chờ sẵn. Đó không phải là sự trốn chạy thế giới, mà là cách ta mỉm cười và bước đi cùng cuộc đời bằng tất cả sự thong dong, dịu dàng và kiên định nhất.

ADoTG

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts