“…As far as the laws of existence are concerned, there is no good and bad, no crime and punishment. It is just that for every action, there is a consequence…”
(Sadhguru)
Tạm dịch: Đối với các quy luật của tạo hóa, vốn dĩ không có ranh giới giữa tốt và xấu, chẳng có tội lỗi hay sự trừng phạt. Đơn giản là với mỗi hành động, ắt sẽ có một hệ quả đi kèm.
Diễn giải:
Câu chuyện Tái ông thất mã của phương Đông là một minh chứng hoàn hảo cho sự vô ngôn và trung lập của các sự kiện. Ông lão mất ngựa, hàng xóm buông lời chia buồn, ông bảo chưa chắc đã là họa. Ngựa dẫn về một bầy ngựa quý, người ta trầm trồ chúc tụng, ông điềm nhiên bảo chưa hẳn đã là phúc. Con trai cưỡi ngựa quý ngã gãy chân, rồi nhờ gãy chân mà thoát nạn binh đao. Đứng trước chuỗi biến cố ấy, đất trời chẳng hề có ý định ban thưởng hay giáng họa cho gia đình ông lão, tất cả chỉ là những mắt xích của nguyên nhân và hệ quả tự động móc nối vào nhau.

Tâm trí con người vốn ưa thích việc dán nhãn. Chúng ta phân định thế giới thành ánh sáng và bóng tối, đạo đức và phi đạo đức, thánh thiện và tội lỗi. Khi gặp nghịch cảnh, ta than trách ông trời đang trừng phạt mình. Nhưng vũ trụ này không hành xử như một vị quan tòa phán xử đúng sai. Lửa thiêu rụi một cánh rừng không phải vì lửa tàn ác, mà vì tính chất của nó là đốt cháy. Mưa rơi không phải để ban ân sủng, mà vì hơi nước đã ngưng tụ đủ đầy.

Nghiệp không phải là hệ thống điểm thưởng hay sổ ghi chép tội trạng. Nghiệp đơn giản chỉ là định luật bảo toàn năng lượng của tâm thức. Một khi bạn buông bỏ được cặp kính nhị nguyên để nhìn nhận mọi việc dưới lăng kính của nhân quả, sự phán xét sẽ rơi rụng. Bạn sẽ không còn dằn vặt hay oán hờn, mà bình thản chấp nhận mọi biến cố đang đến, bởi thấu hiểu rằng mọi thứ chỉ đang vận hành đúng theo những quỹ đạo tất yếu của nó.
ADoTG

















































Leave a comment