Mỗi chúng ta khi sinh ra vốn dĩ chỉ là một tập giấy trắng thơm mùi mới. Không có tựa đề, cũng chẳng có mục lục được định sẵn. Cuốn sách cuộc đời ấy chỉ thực sự cất tiếng khi ta bắt đầu bước đi, và nó được viết nên bởi chính những trải nghiệm cuộc đời dọc theo năm tháng.
Trải nghiệm là thứ mực diệu kỳ và chân thực nhất.
Có giọt mực lấp lánh niềm vui của những ngày tháng sục sôi tuổi trẻ, của những chuyến đi dài ngày đầy ắp tiếng cười. Lại có những vệt mực nhòe đi vì nước mắt của những lần vấp ngã, của những chênh vênh và đổ vỡ tưởng chừng không thể gượng dậy. Nhưng bạn biết không, chẳng có giọt mực nào là thừa thãi.

Cuốn sách cuộc đời chưa bao giờ được đánh giá qua độ dày của số trang hay độ bóng bẩy của chiếc bìa ngoài. Giá trị của nó nằm ở chiều sâu của những trải nghiệm mà chủ nhân nó đã gom nhặt, đã nếm trải và đã can đảm vượt qua.
Mỗi con người ta gặp trên phố vắng hay giữa chốn đông người đều đang mang theo một cuốn sách như thế. Những nếp nhăn nơi khóe mắt, vết chai sần trên tay hay nụ cười bình thản của họ hôm nay đều là kết quả của vô vàn chương hồi chìm nổi.
Khi hiểu được rằng mỗi người là một tập hợp của những trải nghiệm duy nhất, ta sẽ tự nhiên bớt đi sự phán xét. Ta học được cách bao dung hơn, tĩnh lại một chút để lật giở và trân trọng hành trình mà người đối diện đã đi qua.

Khép lại những trang sách của người, ta lại giật mình tự hỏi về cuốn sách của chính mình.
Hôm nay, bạn và tôi đang dùng loại “mực” nào để viết tiếp những trang đời? Là sự an toàn, tẻ nhạt trong một vòng lặp không hồi kết, hay là khao khát dấn thân để nếm trọn mọi tư vị của nhân gian?
Đừng sợ những vệt mực lem. Đừng sợ những chương sách buồn. Hãy cứ đi, cứ sống thật sâu, cứ yêu thương và trầy xước. Hãy để trải nghiệm dẫn dắt ngòi bút của bạn. Bởi suy cho cùng, một cuốn sách cuộc đời đáng đọc nhất không phải là cuốn sách không tì vết, mà là cuốn sách rực rỡ những dấu ấn của một người đã thực sự SỐNG.
Viết tiếp đi, bằng tất cả trải nghiệm của mình.
ADoTG














































Leave a comment