Vĩnh Hy với tôi là một nơi rực nắng hè duyên hải nhưng lại cất giữ một khoảng lặng rất dịu dàng đằng sau những tầng sóng xô.
Mọi thứ bắt đầu từ hai hay ba năm trước, khi tôi về Phan Rang dự đám cưới đứa em gái nhỏ dưới chân Tháp Chàm. Tiệc tan, Hưng và tôi đèo nhau trên chiếc xe máy cũ. Đường ven biển dài hun hút, nắng gắt dội xuống rát vai, nhưng chỉ cần từng luồng gió mặn mòi lùa qua ngực áo, mọi uể uể đường xa tự nhiên biến mất.
Chúng tôi ghé Hang Rái ngắm từng đợt sóng chồm lên thềm đá vôi cổ, tung bọt trắng xóa như thác nước ngược giữa biển trời, rồi thong dong phi thẳng vào lòng vịnh Vĩnh Hy.
Lúc ấy vịnh còn vắng lắm. Ngồi ăn bữa trưa giản đơn ở quán nhỏ sát mép nước, nhìn ra phía xa, mấy chiếc thuyền đánh cá màu xanh nằm im lìm ngủ trên mặt biển phẳng lặng. Cái tĩnh lặng nguyên sơ bao bọc lấy tâm trí, làm mềm đi những gai góc trong lòng. Tôi thầm yêu sự bình yên ấy, và tự đặt cho nơi này một cái tên thương nhớ, Bay of Peace.

Thời gian trôi, Vĩnh Hy bây giờ đã mang nhiều nếp gấp của sự đổi thay. Homestay và các khu nghỉ dưỡng mọc lên dày hơn xưa. Nhưng điều khiến tôi mừng là mặt nước trong lòng vịnh vẫn giữ được sự trong trẻo, không có rác trôi lềnh bềnh. Đó là một điểm cộng trọn vẹn, cho thấy tình yêu và sự tôn trọng của người dân bản địa lẫn du khách dành cho vùng bãi bồi này. Giá cả dịch vụ vẫn chân thành, xứng đáng với những gì nhận lại.
Đi sâu vào làng, bạn sẽ cảm nhận được nhịp sống cộng sinh rất rõ. Homestay nằm sát vách nhà dân, nép mình dưới những bóng cây mát rượi. Sự phát triển không xóa bỏ nét cũ mà chảy song hành cùng thời gian. Mái đình thần cổ kính qua bao mùa mưa nắng vẫn trầm mặc đứng đó, đan xen tự nhiên với những căn nhà đá trát vữa thô ráp và nếp nhà cao tầng lắp kính sáng loáng.
Trên các con hẻm nhỏ, bụi hoa giấy đỏ rực cháy lên dưới nắng, vươn mình quyện vào rặng xương rồng xù xì đang lặng lẽ trổ hoa. Những gánh bánh căn, bánh xèo mực tươi rộn rã lề đường nằm hiền hòa bên cạnh các quán ăn lịch sự.
Đêm ở vịnh có hai nhịp thở đối lập.
Từ chân cầu Vĩnh Hy đi vào trong vịnh, phố xá bừng sáng với đèn hoa, tiếng nhạc live xập xình từ các quán cà phê mang theo năng lượng trẻ trung và náo nhiệt. Nhưng chỉ cần rảo bước qua phía cầu bên kia, quẹo vào con đường dẫn tới khu xóm nhỏ, bạn như bước qua một tấm rèm tĩnh lặng ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Càng về khuya, xóm bên càng lắng sâu. Âm thanh phố xá nhường chỗ cho tiếng sóng vỗ bờ, tiếng gió lùa qua khe núi và tiếng côn trùng nỉ non giữa đêm. Đứng ở nhịp cầu bên này hít một hơi sâu đượm vị muối biển, tự nhiên thấy lòng buông xả hoàn toàn.
Vĩnh Hy gói trọn cả núi, biển và những hòn đảo hoang sơ.
Bạn có thể đón bình minh ở Hang Rái, nhấp ngụm cà phê thanh nhẹ tại Đoài hay Nhà Bà Hương, Chành Rành Quán.

Buổi chiều ra Yêu Biển pop-up bar thưởng thức ly Vĩnh Hy Signature khi hoàng hôn buông đỏ quạnh. Thả mình nằm dài trên bãi cát Hòn Rùa, bãi đá Trứng, Hòn Chuối, hay ngược dòng tìm về tiếng nước chảy róc rách ở suối Lồ Ồ.

Đơn giản hơn, bắt chiếc ghế gỗ ở quán cà phê anh Long Họa Sĩ, ngồi ngắm toàn cảnh lòng vịnh xinh xinh.
Lần này trở lại, tôi chọn lưu trú ở Chành Rành House. Nơi này không gồng mình phô trương, mà chọn cho mình góc đứng tự nhiên ôm trọn vùng vịnh vào tầm mắt. Sáng sớm mở cửa, gió biển mặn mòi tràn ngập lồng ngực. Ngồi ở hiên rộng, nhấp từng ngụm cà phê ấm, ngắm những chiếc thuyền xanh nhấp nhô trên mặt nước biếc, bao lao xao phố thị cứ thế tan ra.

Tôi đem lòng tò mò về cái tên Chành Rành. Tìm hiểu mới biết, chành rành hay chành ràng, rù rì, là loài cây bụi dẻo dai đặc trưng của dải đất duyên hải đầy nắng gió. Thân cây nhỏ nhắn, cao chừng một đến ba mét nhưng sở hữu bộ rễ bám sâu vào lòng đất sỏi, giữ cho vòm lá luôn xanh mướt ngay cả trong những ngày hè oi nồng nhất. Hoa chành rành khiêm nhường không cánh, nhưng quả nang lại mang hai đến ba màng cánh mỏng. Những chiếc cánh ấy nương theo gió biển bay xa, tự gieo mầm và đâm chồi trên các vách đá khô hạn.
Lá và vỏ cây có vị chua nhẹ, tính mát, từ lâu đã thành vị thuốc dân dã giúp người dân vùng biển giải nhiệt, làm dịu đi những vết sưng tấy hay mụn nhọt.
Chọn cái tên Chành Rành cho một chốn dừng chân, người dựng nhà có lẽ muốn gửi gắm tinh thần ấy, một sự mộc mạc, bền bỉ và dịu dàng đi qua những mùa nắng cháy.

Ở Chành Rành House hay Eco Rock Bay Retreat, bạn có một cái cớ vô cùng chính đáng để thưởng thức nghệ thuật ngồi không và không làm gì.
Thở chậm lại, ngắm mây trời biến chuyển trên đỉnh núi xa và cảm nhận sự bình yên sâu thẳm của chính mình giữa thiên nhiên Vĩnh Hy rộng lớn.
ADoTG













































Leave a comment