Sáng nay đứng trước tấm gương trong phòng tắm, sau những chuyến hành trình dài dặm bụi, tôi bỗng giật mình trước bóng hình đang nhìn lại mình. Vẫn là đôi mắt ấy, sống mũi ấy, nhưng thần thái đã khác xa cái thuở đôi mươi hăm hở lao vào đời. Khóe mắt đã hằn những vết chân chim của bao bận khóc cười cùng nhân thế, trên mái đầu đã lấp ló vài sợi bạc như tuyết phủ sương pha.
Thời gian quả là một nhà điêu khắc cần mẫn nhưng tàn nhẫn vô cùng. Nó đẽo gọt hình hài ta mỗi ngày một chút. Nhưng khi tĩnh lại, nhìn sâu vào đáy mắt người trong gương, ta thực sự thấy gì? Là sự rệu rã, già nua sau những toan tính mưu sinh nơi phố thị, hay là sự điềm tĩnh thâm trầm của một kẻ đã đi qua đủ gió dập sóng vùi?

Đời người lạ lắm, có những kẻ thân xác đã xế chiều nhưng tâm hồn vẫn hồn nhiên như một đứa trẻ; lại có những người tuổi còn măng non mà ánh mắt đã phủ bóng già cỗi, mệt nhoài. Đừng sợ hãi chiếc gương soi. Hãy nhìn vào nó mỗi sớm mai không phải để săm soi tì vết hay tiếc nuối thanh xuân trôi tuột, mà là để kiểm tra tâm hồn mình. Nếu đôi mắt ấy vẫn giữ được nét trong trẻo, vẫn ánh lên sự rung cảm và niềm tò mò với cuộc sống, thì những nếp nhăn kia chẳng qua chỉ là món trang sức lộng lẫy nhất mà năm tháng trao tặng.
Người trong gương chính là bạn đồng hành trung thành và bao dung nhất của bạn. Hãy mỉm cười và tha thứ cho những khiếm khuyết của người ấy. Bởi sau tất cả những cuộc tao ngộ và ly tan của cõi tạm, người duy nhất nắm tay ta từ hơi thở đầu tiên cho đến ngày trở về cát bụi vĩnh hằng, chỉ có chính bản thân ta mà thôi.
(Chương V, Những Vết Xước của Ánh Sáng)
ADoTG
THE STRANGER IN THE MIRROR
Stepping in front of the mirror this morning after long journeys across windswept roads, I was caught off guard by the figure gazing back. The eyes and the contours are familiar, yet the presence is far removed from the restless youth who once rushed blindly into the world. Fine laughter lines have settled at the edges of my eyes from countless encounters with joy and grief, while strands of silver quietly surface atop my head.
Time is indeed a relentless, meticulous sculptor, patiently carving away at our physical form day by day. Yet, peering into the depths of those reflected eyes, what do we truly see? Is it the heavy fatigue of urban survival, or the anchored serenity of a traveler who has walked through the eye of the storm?

Some grow old in flesh while keeping the innocence of a child alive; others remain youthful in years yet bear the weary gaze of an ancient soul. Do not dread the glass. Gaze into it each dawn not to audit flaws or mourn the loss of youth, but to check the state of your spirit. As long as your eyes retain their clarity, glowing with curiosity and faith in life, those wrinkles are nothing less than the graceful jewelry of time.
That reflection is your most steadfast companion. Offer it a warm smile and forgive its vulnerabilities. For after all the wanderings and fleeting encounters in this transient world, the only soul who accompanies you from the very first breath to the final dust is yourself.
ADoTG
















































Leave a comment