Tập 12 của The First Step với cuộc trò chuyện cùng anh Đỗ Duy Vị là một trải nghiệm như vậy — nó chạm đến những tầng sâu nhất của lòng trắc ẩn và bản lĩnh dấn thân.

Ngắm nhìn nét vẽ cuộc đời anh, đi từ đáy sâu của một cậu bé đánh giày suy dinh dưỡng đến vị trí CEO của Blue Dragon, tôi nhận ra cuộc đời này đôi khi vận hành theo những bước ngoặt kỳ diệu nhưng cũng đầy nghiệt ngã. Sống trên vỉa hè với quy luật sinh tồn không có bữa ăn nào miễn phí, anh từng mang một bộ giáp đầy đề phòng với thế giới. Thế nhưng, chính niềm tin vô điều kiện từ những người sáng lập Blue Dragon năm xưa đã đánh thức giá trị trong anh, biến một đứa trẻ bụi đời thành một người che chở. Nó minh chứng cho một chân lý: trước khi bắt một ai đó tốt lên, ta phải cho họ niềm tin rằng họ xứng đáng được đối xử như một con người bình thường.

Điều khiến tôi chiêm nghiệm nhiều nhất chính là quyết định từ bỏ con đường an toàn, hào nhoáng ở khách sạn 5 sao để quay lại gầm cầu, góc phố của anh. Tiếng gọi từ câu hỏi nhức nhối của đứa trẻ bị xâm hại, tại sao anh không gặp em sớm hơn, không chỉ là bước ngoặt của riêng anh, mà còn là lời tự vấn cho tất cả chúng ta về trách nhiệm cá nhân trước những mảnh đời bất hạnh. Nếu không phải là mình thì là ai, và nếu không phải bây giờ thì khi nào?

Hành trình làm nghề của anh Duy Vị còn mang lại một bài học quản trị và làm người vô cùng sâu sắc: học cách buông bỏ mong cầu và phán xét. Khi lòng tốt không được đền đáp ngay lập tức, khi những đứa trẻ ta dốc lòng chăm bẵm lại chọn quay về con đường cũ, đó là lúc cái tâm bao dung được thử thách. Công tác xã hội, hay rộng hơn là hành trình đồng hành cùng con người, đòi hỏi một sự kiên nhẫn indomitable (kiên cường). Phương pháp Strength-based focus (Tập trung vào thế mạnh) mà anh áp dụng chính là một tư duy chiến lược nhân văn: thay vì soi mói vết rách của số phận, hãy tìm kiếm và kích hoạt tiềm năng bên trong họ.

Ước mơ thất nghiệp của một vị CEO từng là trẻ đánh giày để lại trong tôi một khoảng lặng đẹp đẽ. Đó không chỉ là ước mơ về một tổ chức giáo dục trong tương lai, mà là khát vọng về một xã hội nơi lòng trắc ẩn được nhân rộng đến mức những cuộc giải cứu không còn cần thiết nữa. Một câu chuyện lay động, nhắc nhở tôi về giá trị của sự bao dung và sức mạnh của việc chìa tay ra với thế giới bằng một trái tim không định kiến.

ADoTG

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts