Nếu chỉ lướt qua những mảng tường xám lạnh để tìm kiếm tác phẩm trưng bày, ta đã vô tình bỏ lỡ một kiệt tác nghệ thuật vĩ đại nhất của Long Museum West Bund (Tây Ngạn), đó chính là bản thân khối kiến trúc này. Nhìn từ xa, công trình do xưởng kiến trúc Atelier Deshaus chắp bút không hề cố gắng hòa tan vào cảnh quan êm đềm của đôi bờ Hoàng Phố. Nó vươn lên bằng một vóc dáng nguyên sơ, thô mộc, trĩu nặng ký ức của một thời kỳ công nghiệp huy hoàng nay đã lùi xa vào dĩ vãng.

Sự tái sinh của một bến phễu than

Trước khi trở thành một thánh đường nghệ thuật, dải đất này từng là một bến cảng rót than sầm uất. Thay vì san phẳng mọi tàn tích để dựng lên một khối hộp kính thép thời thượng, những người thiết kế đã chọn cách lùi lại một bước, cúi đầu tôn kính lịch sử. Họ quyết định giữ lại hệ thống cầu phễu than dài hơn một trăm mét được xây dựng từ thập niên năm mươi, biến kết cấu công nghiệp thô ráp ấy thành xương sống cho toàn bộ công trình mới.

Quyết định ấy tựa như việc ta trân trọng giữ lại một vết sẹo trên cơ thể, không phải để than trách, mà để tự hào về một đoạn đường đầy dông bão đã dũng cảm đi qua. Quá khứ và hiện tại không xô xát lấn át nhau, mà nương tựa vào nhau để tái sinh trong một hình hài thấm đẫm chất thơ.

Những vòm ô bê tông vươn lên từ mặt đất

Điểm chạm ngoạn mục nhất của kiến trúc Long Museum nằm ở hệ thống mái vòm đúc bằng bê tông trần. Các trụ vách từ dưới tầng hầm kiêu hãnh vươn thẳng lên mặt đất, rồi tỏa ra thành những vòm ô uốn lượn mềm mại. Hàng chục chiếc ô bằng bê tông ấy đan cài vào nhau, tạo ra một không gian ngầm và nổi liên tục, không bị cắt vụn bởi những bức tường ngăn chia khô cứng.

Bê tông vốn là một vật liệu đại diện cho sức nặng, sự lạnh lẽo và thô ráp. Thế nhưng dưới những đường cong hình học vươn ra không trung, khối vật chất khổng lồ này lại mang một nhịp thở vô cùng thanh thoát, uyển chuyển tựa như một dải lụa xám buông lơi. Đó là một trạng thái thiền định bằng kiến trúc, lấy cái tĩnh tại, nặng nề của đất đá để tôn lên cái nhẹ bẫng, tự do của không gian.

Khe hở của ánh sáng và sự câm lặng của vật chất

Kiến trúc vĩ đại luôn biết cách chơi đùa cùng ánh sáng. Giữa những vòm ô khổng lồ là các khe hở tinh tế để ánh sáng tự nhiên lách mình trượt xuống. Đi dạo bên trong khối bê tông câm lặng ấy, ta sẽ thấy vạt nắng chênh chếch rọi lên bề mặt nhám mờ, hắt những vệt sáng nhảy múa lên nền tường xám.

Chính thứ ánh sáng vô hình ấy đã phá vỡ đi sự u buồn của xi măng, thổi vào không gian một độ rung cảm thị giác mị hoặc. Nó làm nổi bật lên nét tối giản đến tận cùng của dòng chữ kim loại mang tên bảo tàng dập nổi ngoài sảnh, tự tước bỏ mọi điệu đà bề mặt để phơi bày trọn vẹn bản chất cốt lõi của vật chất. Vẻ đẹp của kiến trúc lúc này là vẻ đẹp của sự chân thật, trần trụi và không phán xét.

Mảng nền vô cực dung chứa mọi cung bậc nhân sinh

Bằng cách tạo ra một hệ thống không gian mở liên hoàn, kiến trúc Long Museum đã trở thành một mảng nền vô cực, một chiếc hộp thời gian bao dung ôm trọn lấy những chiều kích xôn xao nhất của sự sáng tạo. Khối vật chất lạnh lẽo lùi lại, hóa thành một màng lọc êm ái để nhường lời cho nghệ thuật cất tiếng.

Sự tĩnh lặng của vòm bê tông trở thành điểm tựa hoàn hảo khi bước chân lữ khách khựng lại trước chân dung người nghệ sĩ lão thành Vương Xuyên. Triển lãm Trừu Tượng Bốn Mươi Năm của ông hiện diện giữa lòng bảo tàng tựa như một cuốn tự truyện cuộn trào được chép lại bằng màu sắc. Đôi mắt thẳm sâu nhìn xuyên qua lớp kính tròn dường như đã thu trọn mọi biến thiên dâu bể. Giai thoại kể rằng sau cơn bạo bệnh năm 1998, từ những hình học khuôn thước, nét vẽ của ông bắt đầu bung nở rực rỡ và buông lỏng tự do. Sự kiên cố của bức tường xám lạnh dường như càng làm nổi bật lên nét mong manh của kiếp người, nhắc nhở ta rằng sự đứt gãy đôi khi lại là chất xúc tác mãnh liệt nhất để nghệ thuật chạm đến cõi chân thật thẳm sâu.

Thế nhưng, sự vĩ đại của không gian này còn nằm ở năng lực dung chứa những thái cực đối lập. Ngay khi vừa rời khỏi những suy tưởng nặng trĩu, ánh sáng lách qua vòm bê tông lại dẫn dắt ta bước vào một nhịp điệu rộn rã của đời sống đương đại với triển lãm kỷ niệm bảy mươi lăm năm thương hiệu Max Mara. Sắc đỏ thẫm cuộn trào từ tấm áp phích nương mình trên những bậc thang nhám mờ, đổ tràn sức sống lên bề mặt thô ráp. Cái rực rỡ, vội vã và lướt đi trên bề mặt của thời trang bỗng chốc khoác lên mình một vẻ kiêu hãnh tuyệt đích khi trôi dạt vào không gian mang tính vĩnh cửu của đá và xi măng.

Không hề có sự xô xát hay phán xét nào giữa hai thế giới ấy. Chỉ có một cuộc đối thoại phi ngôn ngữ tuyệt đẹp giữa sự vững chãi của kiến trúc, nét chênh vênh của kiếp người và sự phù du của nhịp sống đương thời. Dưới những vòm xi măng cong vút, Long Museum hiện lên trọn vẹn như một cõi bao dung, một trạm dừng chân an lượng dâng hiến vẹn nguyên cho mọi hình thái của cái đẹp.

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts