Sài Gòn tháng Ba, trời đổ lửa. Cơn nắng gắt gao quất xuống mặt nhựa đường làm không khí như nén lại, oai oải và đặc quánh. Giữa cái nhịp điệu hối hả đến ngộp thở ấy, thành phố bỗng dưng dịu dàng lại nhờ một vệt màu bất ngờ. Kèn hồng nở rộ. Không báo trước, không ồn ào. Chỉ sau một đêm cựa mình, những hàng cây dọc bờ kênh Nhiêu Lộc hay trên đoạn đường Điện Biên Phủ rủ bỏ hết lớp lá cằn cỗi, khoác lên mình tấm áo lụa hồng mỏng tang. Nhìn từ xa, những tán cây ấy tựa như những đám mây sà xuống thấp, vắt vẻo trên những đường dây điện chằng chịt, làm mềm đi phần góc cạnh thô ráp của một đô thị đang không ngừng vươn cao.

Đứng dưới một gốc cây đang vươn những nụ hoa thì bung cánh, tôi tự hỏi điều gì làm nên sức hút kỳ lạ của sắc màu này. Dưới góc nhìn của một người luôn trăn trở về không gian và kiến trúc nhiệt đới, kèn hồng là một nét chấm phá đầy ngang ngạnh. Chúng không mang đến một bóng râm đồ sộ che chở người qua đường như xà cừ, cũng không vững chãi vươn thẳng lên không trung như những gốc sao đen cổ thụ. Khối cấu trúc của cây xốp nhẹ, mong manh, chỉ trơ trọi vươn những cành khẳng khiu ra đón nắng. Phải chăng chính sự khắc nghiệt ấy lại là cội nguồn của sức sống. Cây trút cạn kiệt sinh lực, buông bỏ chiếc lá cuối cùng, để dồn hết dòng nhựa ứa cho một lần bừng sáng rực rỡ. Sự tương phản giữa những khối bêtông xám lạnh, những tòa nhà bọc kính câm lặng và sắc hoa nồng nàn tạo ra một mảng không gian đầy rung cảm. Đó là khoảnh khắc thiên nhiên lên tiếng, dùng sự mềm mại để hóa giải những nếp hằn mỏi mệt của một nền công nghiệp đặc nghẹt.

Tôi thường giữ thói quen chạy bộ vào những buổi sáng tinh mơ, khi thành phố còn ngái ngủ, sương chưa tan hết trên mặt kính ô tô dọc đường. Những bước chạy đường dài rèn cho tôi sự bền bỉ, nhưng cũng dạy tôi cách chắt chiu từng khoảnh khắc được thở cùng vạn vật. Nhịp chân đều đặn đưa tôi qua những cung đường rải đầy xác hoa. Mỗi bước đi là một lần hơi thở được neo đậu trọn vẹn với hiện tại. Trong triết lý của những bài tập Somatic, tôi luôn nhắc mình và những người tập cùng hãy tập trung vào sự chuyển động vi tế từ bên trong cơ thể. Nhìn vòm kèn hồng rung rinh, tôi chợt thấy một sự kết nối kỳ lạ. Cây cũng đang thở, hoa nở và tàn mang theo một nhịp điệu sinh học đầy tính thiền. Hoa không cố gồng mình níu giữ sắc vóc trên cành cao. Chỉ một cơn gió xẹt qua, chùm hoa rung lên, hàng chục vạt cánh mỏng manh nhẹ nhàng rời cuống, xoay tròn trong không trung rồi chạm đất. Không oán thán, không tiếc nuối. Sự rơi rụng ấy tĩnh tại đến lạ lùng, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tính vô thường của vạn vật. Cái đẹp thiêng liêng nhất, đôi khi chỉ nằm ở khoảnh khắc hiện tiền, lúc sinh thể biết buông bỏ để hòa mình vào vòng tuần hoàn của đất trời.

Người Sài Gòn vốn luôn vội vã. Xe cộ ken đặc rồ ga lao đi trên phố, chen chúc nhau tìm một khoảng hở nơi ngã tư đầy khói bụi. Thế nhưng dưới tán kèn hồng, dường như người ta sẵn lòng chậm lại một nhịp. Vài người trẻ tấp vội xe vào lề, ngước mắt lên nhìn, lưu lại một khung hình kỷ niệm. Những cô chú lao công khua tiếng chổi tre xào xạc trên hè phố, lặng lẽ gom từng vạt hoa tàn. Rồi dưới gót giày của người bộ hành, dưới những vòng bánh xe lăn vội, cánh hoa rụng bị nghiền nát, ứa ra những vệt nhựa sậm màu, bám chặt vào vỉa hè. Nhìn thảm hoa tàn úa ấy, lòng bỗng len lỏi một nỗi buồn mơn man. Nỗi buồn nhân thế ấy không mang vẻ bi lụy sướt mướt, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc trước vòng lặp vô tình của thời gian. Những thứ rực rỡ nhất trần đời, rốt cuộc lại là những thứ ngắn ngủi nhất. Giống hệt như khi ta ngồi lặng yên ở một góc cà phê cũ kỹ, nghe một bản Bolero rạn vỡ vang lên, âm thanh trôi tuột vào thinh không nhưng để lại những vết xước êm ái xót xa trong tâm trí.

Sài Gòn không trồng đồng loạt kèn hồng phủ kín các con đường, và điều đó thật sự tinh tế. Nếu đi đâu cũng thấy sắc hồng bủa vây, người ta sẽ sớm coi đó là điều hiển nhiên, biến nó thành một phần vô tri của phông nền đô thị. Sự khan hiếm mới tạo nên giá trị của cái đẹp. Cảm giác ngóng chờ một mùa giao thời, cất công đi tìm và rồi bất chợt vỡ òa khi bắt gặp một vòm cây rực nở giữa ngã tư quen thuộc, đó mới là phần thưởng xứng đáng cho những tâm hồn biết quan sát.

Kèn hồng ở đây đóng vai trò như những vệt sáng cứa ngang qua tháng ngày lặp đi lặp lại của giới văn phòng, và xoa dịu dòng chảy không ngừng nghỉ của mưu sinh phố thị.

Sáng nay, tôi dừng lại thật lâu dưới ngã tư vắng. Gọi một ly cafe sữa đá, hít hà mùi hương cà phê đặc trưng của miền Nam, tôi ngước nhìn vòm trời đang bị lấp kín bởi vô vàn chiếc chuông hồng nhỏ xíu.

Gió lại xôn xao. Hoa lại lác đác rơi. Lòng người dường như trống rỗng nhưng lại đầy ắp những rung cảm thuần khiết. Tôi chỉ mong giữ lại chút tĩnh tại này để bước tiếp vào guồng quay ngày mới, với một tâm thế nhẹ bẫng như cánh hoa vừa lìa cành, trọn vẹn dâng hiến, rực rỡ một lần rồi bình thản trở về với đất mẹ. Sài Gòn, dẫu có ồn ào và khắc nghiệt đến mấy, vẫn luôn khoan dung chừa lại những khoảng không tĩnh lặng, chỉ cần ta chịu mở lòng ra để quan sát và yêu thương.

Hình ảnh:  Nhiếp ảnh gia Cao Như Thuỵ

Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts