Hàng cau quê nhà bao đời nay vẫn hiền hòa đứng đó, lặng lẽ in vào lòng người biết bao nhiêu hoài niệm.
Mỗi lần nhìn những tàu cau vươn trong nắng, rớt lưa thưa bóng lá ngoài thềm, trí nhớ tôi lại tìm về miền ấu thơ ngày cũ.

Đó là những chiều trèo lên tận ngọn cao, hái xuống cả buồng cau xanh rờn cho bà ngoại têm trầu. Là những ngày mùa rộn rã bên nhà bác Ba hàng xóm, tôi lon ton chạy theo phụ nhặt từng trái rụng quanh gốc, cốt chỉ đợi lúc xong việc, bác xoa đầu dúi cho mấy đồng tiền lẻ mang đi mua bánh kẹo.
Tuổi nhỏ của tôi cứ thế lớn lên cùng tiếng đàn kìm văng vẳng bên sông, nghe da diết câu ca cổ, “…anh hứa với em khi tụi mình nên duyên nên nợ, thì một lá trầu xanh cũng nên vợ nên chồng…”
Rồi vương vấn cả những câu hát mộc mạc,
“…Nhà anh có một vườn cau
Nhà em có một vườn trầu
Chiều chiều nhìn sang bên ấy
Hoa cau bên này rụng trắng sân nhà em…”
Những lời ca ấy quyện vào từng tháng hè được nghỉ học. Là khi tôi lẽo đẽo men theo ba về cồn Thới Sơn, phụ bà nội hái trầu bẻ cau, cho kịp chuyến đò qua chợ Tiền Giang bán sớm, đổi lấy những bao gạo trắng ngần no ấm.
Bẵng đi một dạo, đâu chừng hai năm trước, tôi bàn với ba và út Lộc chuyện làm hàng rào quanh nhà. Tôi dặn kỹ là phải tìm cho ra giống cau ăn trầu ngày xưa, quyết không trồng mấy loại cau cảnh hay cau đỏ như trên thành phố. Hàng cau mọc lên thành dậu, uống nước mưa đón nắng gió mà lớn, chớp mắt nay đã vút cao chừng năm mét, có vài cây đang rụt rè ươm lứa trái đầu mùa.

Tôi vốn thích những điều dung dị, nhỏ bé. Nên tự dặn mình mai mốt sửa nhà xong xuôi, sẽ nói út Lộc tìm mua thêm ít dây trầu về ươm dưới gốc.
Để dây trầu lại thong thả quấn quýt lấy thân cau. Để những bình yên mộc mạc cứ thế nảy mầm bên hiên nhà.
Bến Tre, 07.06.2026














































Leave a comment