Có những chiều tan tầm, tôi đứng lặng lẽ ở góc ban công, nhìn dòng người và xe cộ hối hả ngược xuôi dưới phố. Nhịp sống ồn ã cứ thế cuồn cuộn trôi đi, ai cũng vội vã với những lo toan mưu sinh, những nỗi niềm riêng mang, những đích đến cần phải chạm tới. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tôi bỗng giật mình tự hỏi: Rốt cuộc, chúng ta mải miết đuổi theo điều gì giữa cõi nhân sinh rộng lớn này?

Trước đây, tôi từng ngỡ mình là một điều gì đó rất to tát, quan trọng. Tôi bám víu vào vài ba thành tựu nhỏ nhoi để kiêu hãnh, hậm hực vì những mất mát tổn thương, và đôi khi oằn mình gánh trên vai cả những oán hờn không buông bỏ được. Tôi từng nghĩ những người mình gặp, những thứ mình cất công giành giật sẽ mãi mãi nằm gọn trong tay mình. Nhưng rồi, những thăng trầm vấp váp của năm tháng đã dạy tôi hiểu rằng, cái “tôi” mà tôi từng chăm chút ấy thực ra lại vô cùng bé nhỏ và phù du.

Cổ nhân từng ngâm nga một câu thơ tĩnh mịch vô cùng: “Cuộc đời vốn không cuống, bay như hạt bụi trần”.
Phải rồi, giữa trần thế mênh mông bạt ngàn này, tôi, bạn hay bất cứ ai rốt cuộc cũng đều là một hạt bụi lướt qua nhau giữa hư không. Dẫu cho ta có ngạo nghễ đến đâu, có ôm giữ bao nhiêu vinh hoa mộng tưởng, thì tất thảy vốn dĩ đều không có bắt đầu, và rồi cũng sẽ đi đến hồi kết cục. Thời gian là thứ duy nhất không ai có thể níu giữ. Hoa đến thì nở, hoa tàn thì rụng; buổi sớm vừa nhìn dòng nước chảy về đông, chớp mắt đã thấy bóng mặt trời ngả về tây. Người đến rồi đi, tụ rồi tán, dẫu khắc cốt ghi tâm cuối cùng cũng chỉ là những lữ khách vội vã đi ngang qua đời nhau.
Đã thấu hiểu được quy luật vạn biến của dòng đời, cớ sao tôi lại cứ phải nhọc lòng gồng gánh những muộn phiền hay trói mình vào những mưu cầu viển vông? Sự cố chấp rốt cuộc cũng chẳng thể thắng nổi sự vần xoay của tạo hóa.
Nghĩ đến đây, cõi lòng tôi bỗng nhẹ bẫng như áng mây chiều. Tôi học cách buông lơi đôi bàn tay, thôi không cưỡng cầu những thứ nằm ngoài duyên phận. Tôi rũ bỏ những vọng niệm phù hoa để quay về an trú nơi nội tâm tĩnh lặng. Trân trọng nhấp một ngụm trà ấm, tôi mỉm cười đón nhận mọi được mất của thế gian.
Dẫu biết mình chỉ là một hạt bụi qua đường, tôi cũng nguyện làm một hạt bụi thong dong, bình yên nhảy múa dưới ánh mặt trời.
ADoTG











































Leave a comment