Lược trích và cảm tác từ The Eyes of the Skin của Juhani Pallasmaa

Vậy là chúng ta đã đi đến cuối hành trình của những trang ghi chép. Từ lời dẫn nhập cho đến sáu mảnh ghép của các giác quan, chúng ta đã cùng nhau tháo dỡ những định kiến về một thứ kiến trúc chỉ dành riêng cho đôi mắt.

Chúng ta đã nhắm mắt lại để bóng tối ôm lấy mình. Đã chạm tay vào độ nhám của thời gian. Đã lắng nghe sự tĩnh lặng và hít hà mùi hương của ký ức.

Khép lại cuốn The Eyes of the Skin, tôi nhận ra Juhani Pallasmaa không chỉ viết một bản tuyên ngôn cho những người làm nghề xây dựng. Ông đang viết một triết lý sống. Khi Pallasmaa khẳng định kiến trúc là nghệ thuật của sự hòa giải giữa chính chúng ta và thế giới, và sự trung gian này diễn ra thông qua các giác quan, ông đang nhắc nhở ta về cách thức tồn tại giữa cuộc đời.

Kiến trúc cho phép chúng ta nhận thức và thấu hiểu biện chứng của sự vĩnh cửu và đổi thay, giúp ta an vị trong thế giới và đặt mình vào dòng chảy liên tục của văn hóa và thời gian. Một ngôi nhà không chỉ là nơi che mưa nắng. Nó là tấm gương phản chiếu thế giới tâm hồn. Cách chúng ta kiến tạo không gian xung quanh cũng chính là cách chúng ta đối đãi với bản thể của chính mình. Nếu ta để cho nơi chốn của mình bị lấp đầy bởi những vật chất bóng bẩy nhưng vô hồn, trái tim ta rồi cũng sẽ chơi vơi và lạc lõng.

Sau tất cả những chuyến đi dài, qua những đô thị rực rỡ hay những tàn tích rêu phong, đích đến cuối cùng của mỗi người vẫn là chốn nương náu bên trong.

Chúng ta không thể lúc nào cũng trốn vào một bảo tàng tĩnh mịch hay một khu rừng vắng vẻ để tìm sự an yên. Thực tại ngoài kia vẫn ồn ào, xô bồ và không ngừng biến động. Nhưng nếu bạn đã học được cách đánh thức làn da, học được cách rung động với một vệt sáng, một tiếng vọng hay một bề mặt thô mộc, bạn sẽ mang theo một thánh đường của riêng mình đi khắp thế gian.

Chỉ cần ngồi xuống một góc phòng, vuốt ve vành ly gốm sần sùi đang ủ ấm trong lòng bàn tay. Chỉ cần nhắm mắt lại giữa một chiều muộn để nghe tiếng lá xạc xào. Trong một khoảnh khắc nhỏ bé ấy, cơ thể bạn sẽ tự động kết nối với mặt đất. Bạn sẽ thấy mình bám rễ sâu vào hiện tại, vững chãi và trọn vẹn.

Cảm ơn bạn đã ngồi lại đây, tĩnh lặng và nhẫn nại, để cùng tôi đi qua những dòng tản mạn này. Hy vọng rằng sau khi khép lại chuỗi ghi chép, mỗi bước chân bạn chạm xuống mặt đất, mỗi cái đưa tay đẩy một cánh cửa, đều sẽ là một sự trải nghiệm đong đầy sự tỉnh thức.

Hãy để làn da được nhìn, và hãy để trái tim được neo đậu.

Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts