
Chuyến hành trình bắt đầu từ lúc rạng đông chưa kịp ló dạng. Nhóm yoga của Nhiều thức dậy từ tinh mơ, bỏ lại Cần Thơ chìm trong sương sớm, mải miết ngược lên Sài Gòn đón tôi, rồi cả đoàn cùng hướng về Núi Dinh.
Hơn bốn giờ sáng, trời đất còn ngái ngủ, cả bọn đặt chân đến homestay Là Mía. Không nỡ đánh thức chị Hiền và mọi người, bảy anh chị em lặng lẽ trải thảm yoga ngay trên mặt sàn gỗ, cuộn mình nhắm mắt ngủ tiếp. Một giấc ngủ chắp vá nơi thềm rừng, nhưng an lành và ấm áp lạ thường.
Mảng Xanh Sau Cơn Mưa Nhỏ
Sáu giờ sáng, tiếng lục đục kéo nhau dậy phá tan cái tĩnh mịch. Cả bọn đánh răng rửa mặt, lót dạ bữa sáng rồi xỏ giày bước vào cung đường núi. Trời hôm nay như thương xót những kẻ thị thành, không chút nắng gắt, cũng chẳng có hạt mưa nào nhễ nhại. Tiết trời dịu mát, trong trẻo như đang dang tay ôm lấy từng bước chân.
Đỉnh La Bàn đón chúng tôi bằng một tấm màn sương mờ ảo. Cả bọn chạm đỉnh trong tiếng cười giòn giã. Trong đoàn có kẻ từng kinh qua sỏi đá dốc đèo, lại có bạn chưa một lần biết đến leo trèo hay ngủ liều giữa rừng thẳm. Vậy mà ai cũng hân hoan.
Nạp đủ năng lượng, chúng tôi men theo triền núi đổ dốc. Đi được độ hai phần ba quãng đường, hai bé Thảo và Tám bắt đầu thấm mệt. Dù trong lòng vẫn ráng sức muốn đi trọn vẹn, cả bọn nhất quyết ép hai em gọi xe ôm về trước. Ép uổng mà thương nhau đến lạ.

Núi Dinh bao năm nay vẫn vậy, vẫn dung dị và êm đềm. Chúng tôi cứ lân la, nhẩn nha nhặt chiếc lá, đá cành tre, thả lỏng cơ thể để thưởng thức trọn vẹn cái tĩnh lặng của Dinh mà chẳng màng đến chuyện tăng pace hay đua thành tích. Cứ mặc cho cơ thể trôi qua từng con dốc thoải, qua những rặng tre xanh mướt, qua con suối mùa này vơi nước. Mấy ngày trước mưa đổ nặng hạt, nên thảm thực vật hai bên đường hôm nay bừng lên sức sống. Những mầm xanh cựa mình đâm chồi mạnh mẽ sau chuỗi ngày ẩn nhẫn dưới tầng đất sâu.

Đi giữa lồng lộng một màu xanh man mát, lòng người cũng tự nhiên hiền hòa. Dọc đường, cả bọn may mắn mua được hơn hai ký nấm tràm đầu mùa. Lòng đã vội khấp khởi nghĩ đến đĩa nấm xào thơm lừng và nồi cháo nóng hổi ngọt thanh cho bữa tối. Bảy con người đi cùng nhau, tần số năng lượng cứ thế đan xen, mộc mạc và thiện lành. Đều là những tâm hồn yêu thiên nhiên, nhưng cũng quậy tưng bừng chẳng kém ai nên rừng núi lúc nào cũng rộn rã tiếng cười, những tràng cười hào sảng, rổn rảng rặc chất Nam Kỳ.

Thở Cùng Là Mía, Uống Cùng Núi Rừng
Về lại homestay, ngả lưng chốc lát, cả đám lại lôi thảm ra sân giãn cơ cho thỏa khoảng thời gian gồng gánh trên núi. Cô Nhiều dẫn dắt một bài tập đẫm chất riêng, năng lượng tuôn chảy, nhẹ nhàng mà không hề nhẹ, giãn sâu nhưng chẳng hề giản đơn. Qua từng nhịp vặn xoắn, những nốt trầm khi thở ra, những câu dẫn thiền rơi đúng điểm rơi của tâm trí, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Bình an là đây. À, Là Mía.

Buổi tối buông xuống thật êm. Một mâm thức ăn thịnh soạn bày ra, đưa cay cùng chai rượu ngô tím Nhiều cất công mang từ Hà Giang về, đan xen chút Gin, chút vang đỏ, điểm xuyết thêm rượu nếp và vài lon bia mát lạnh. Chúng tôi quây quần, cụng ly chia vui cho những cố gắng của cả ngày dài. Lều của Là Mía đêm nay sạch sẽ, thơm tho, chăn ấm nệm êm ôm trọn những giấc ngủ. Ngoài kia, tiếng chim chóc, tiếng dế mèn vẫn miệt mài tấu lên khúc nhạc muôn thuở của đại ngàn.
Viên Mãn Một Khúc Ca
Buổi sáng hôm sau thức dậy muộn màng. Vừa ăn sáng, chúng tôi vừa ngắm hàng trăm gương mặt háo hức ngoài kia, những đôi chân đang vội vã thắt lại dây giày, khoác vest nước để chuẩn bị chạy lấy mileage, gom gain, hít hà cái không khí trong lành của Núi Dinh. Nhìn họ tất bật, bọn này chỉ biết nhìn nhau mỉm cười. Sự thảnh thơi đôi khi là một đặc ân của lựa chọn.

Ăn xong, thảm yoga lại được trải ra bên bờ suối. Phong cảnh hiện lên đẹp như một bức tranh thủy mặc. Chúng tôi tự do xếp ngàn tấm yoga đôi, lúc lại dạo chơi với vài tư thế cá nhân. Mùa này, hoa bằng lăng nở bung sắc tím nhuộm cả một góc trời, xen lẫn vẻ đẹp hoang dại của cây hoa bạc ven suối, rồi điểm tô thêm sắc hồng dịu dàng của bụi tường vi. Vạn vật hài hòa, an yên hệt như cõi lòng của những người đang hiện diện.
Gói ghém đồ đạc, tạm biệt Là Mía, chào chị Hiền xinh đẹp, chúng tôi lên xe tiến thẳng về Vũng Tàu. Cả bọn xì xụp bên nồi lẩu cá đuối Trương Công Định khói bốc nghi ngút, rồi ghé Oasis Sea nhâm nhi ly cà phê, thả tầm mắt ra mặt biển xanh ngát bao la.
Chuyến đi khép lại trong sự viên mãn vô ngần. Hạnh phúc vì gặp được những người có duyên, mỉm cười vì được thiên nhiên dang tay ôm ấp. Và hơn hết thảy, mỗi người lại tự thu lượm thêm cho mình những giây phút bình an tĩnh lặng, nạp đầy nhựa sống để bước tiếp.
Namaste.















































Leave a comment