Nhiều người bước lên thảm tập ban đầu chỉ để uốn lượn, mong mỏi một cơ thể dẻo dai hay những thế tập đẹp mắt. Nhưng khi đã nương mình đủ lâu trên mặt thảm, đi qua những nhịp thở nhọc nhằn và cả những khoảnh khắc tĩnh lặng, ta sẽ thấy yoga mang một dáng hình rất khác.
Đó là một cuộc đối thoại không lời với phần sâu thẳm nhất của tâm trí. Mỗi một chuyển động, dù là Hatha chậm rãi hay Vinyasa tuôn chảy, đều như một lời thủ thỉ thả vào bên trong.
Ta tự hỏi mình đang gồng cứng ở đâu, tâm trí đang bám víu điều gì, và liệu ta có sẵn lòng buông để nhịp thở dẫn đường.
Cơ thể lúc này dường như tĩnh lặng bước một bước lùi để làm phương tiện, đưa ta chạm vào vùng không gian êm đềm nhất của lòng mình.

Yoga không nằm ở việc nỗ lực vươn tay chạm cho bằng được mũi chân. Yoga là hành trình ta học cách quan sát những xáo động, những chênh vênh mà không vội vã phán xét. Khi mồ hôi rơi sũng áo, khi đôi chân run rẩy trong một nhịp giữ thế dài, ta chợt hiểu bình yên chưa bao giờ là chối bỏ cơn đau hay sự mỏi mệt.
Bình yên là khi ta biết cách hít thở thật êm ngay giữa những chông chênh đó, hệt như cách ta dịu dàng ôm lấy những vết xước trong đời để nhận ra ánh sáng vẫn luôn tràn qua khe hẹp.
Và rồi, bài tập sinh động nhất lại bắt đầu khi ta cuộn tấm thảm lại. Nó hiện diện trong cách ta thả lỏng đôi bờ vai giữa Sài Gòn tất bật, cách ta nhẫn nại trước một nốt trầm bĩ cực, hay đơn giản là cách ta ngồi lại thảnh thơi bên người thương.

Chừng nào ta còn biết neo mình vào hơi thở hiện tại, chừng đó, ta vẫn đang sống trọn vẹn trong thế tập của chính mình.
Zậy đó!
Share your thoughts with me.













































Leave a comment