Những mùa hạ cũ nằm nghe phượng rơi
Chiều nay, lạt nắng đầu mùa đổ dài trên những khoảng sân lộng gió. Không gian vương nhẹ cái oi nồng rất đỗi quen thuộc của những ngày chuyển giao, khi tháng năm khe khẽ chạm ngõ phố thị. Đứng dưới vòm lá xanh ngắt nay đã bắt đầu thắp lên những đốm lửa đỏ rực, lòng người bỗng chùng chình một nhịp vỡ òa. Tiếng ve sầu đồng loạt cất lên khúc hoan ca râm ran, dệt thành một tấm lưới thanh âm bủa vây lấy tâm trí, kéo ta trôi ngược dòng thời gian về lại những mùa hè xa cũ. Đó là cái thuở mà những bản tình ca mộc mạc của miền Nam trước năm 1975 còn len lỏi khắp các hang cùng ngõ hẻm, từ chiếc radio rạn rè lẩn khuất sau giàn hoa giấy, đến những mái hiên tĩnh lặng nhuốm màu rêu phong.
Nhịp sống ngoài kia dẫu có hối hả đến mấy, thì dưới gốc cây già cỗi này, thời gian dường như đã đặc quánh lại. Ta nhắm mắt, thả lỏng đôi vai, hít một hơi thật sâu để lồng ngực căng tràn mùi của đất ẩm, của lá khô, của một mùa hạ dở dang nào đó vẫn còn nằm ngái ngủ trong tàng cây ký ức.
Trong tâm thức của những người đã từng lặng lẽ đi qua năm tháng, màu hoa phượng vĩ chưa bao giờ chỉ là một sắc độ thuần túy của thiên nhiên. Sự rực rỡ ấy luôn mang theo mầm mống của sự ly tan. Màu đỏ chói chang cất lên khúc vĩ thanh cho những tháng ngày học trò trinh nguyên, nơi những niềm vui tinh khôi lẩn khuất cùng nỗi buồn man mác. Mỗi một cánh hoa rơi rụng xuống lề đường là một dấu lặng báo hiệu mùa chia tay, báo hiệu những ánh nhìn bối rối chưa kịp trao, những cái nắm tay ngập ngừng rồi vội vã buông lơi.
Khoảng sân trường ấy, bục giảng ấy, những chiếc bàn gỗ đã khắc chi chít tên người, tất cả sẽ chìm vào một giấc ngủ dài mộng mị suốt ba tháng đằng đẵng. Cái thuở người đi kẻ ở, những cuốn lưu bút chuyền tay nhau vội vã đến nhòe cả nét mực tím, những cánh phượng ép hình bướm cẩn thận giấu vào trang vở mỏng manh. Và cả một tà áo lụa mềm vô tình bay khuất sau góc hành lang, gieo vào lòng người ở lại một mối tình câm lặng. Tất cả cứ thế quyện vào nhau, kết thành một khối hồi ức êm đềm mà mỗi độ hè sang, người lữ khách lại nghe lòng mình dấy lên những nhịp đập thổn thức.
Và rồi, khi nhịp điệu rumba chầm chậm, rỉ rả của bản nhạc Nỗi buồn hoa phượng khơi dòng, không gian bỗng như được gột rửa mọi xao động, chỉ chừa lại chỗ cho một tiếng thở dài nhè nhẹ. Nhạc sĩ Thanh Sơn đã chắt chiu từng giọt sầu tinh khiết nhất của tuổi trẻ để viết nên những lời tự sự đầy khắc khoải, dìu dặt đưa người nghe chạm tay vào phần mềm yếu nhất của chặng đường áo trắng.
“Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn
Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương
Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi
Phút gần gũi nhau mất rồi
Tạ từ là hết người ơi”
Người ta thường bùi ngùi xót xa cho chín mươi ngày qua, bởi đó là một khoảng trống vắng mênh mông, khi cánh cửa lớp khép lại gỉ sắt, bỏ mặc những hàng hiên dài đìu hiu đón gió. Sự hiện diện mỗi ngày bỗng chốc hóa thành nỗi nhớ nhung vô hình. Lời tạ từ cất lên nghẹn đắng, vì biết đâu ngày mai xa cách, dòng đời xô bồ sẽ cuốn trôi những người bạn tâm giao đi về muôn nẻo. Lời ca mộc mạc, không mảy may gọt giũa cầu kỳ, nhưng lại sắc như một lưỡi dao mỏng, cứa nhẹ vào tâm hồn, làm rớm ra những giọt hoài niệm trong vắt. Ta bỗng thấy thương lạ lùng cái khoảnh khắc hai người đứng đối diện nhau, nghe tiếng trống trường điểm nhịp cuối cùng mà chẳng ai dám nói với ai trọn vẹn một câu nấn ná.

Rời khỏi ngôi trường cũ trong tâm tưởng, bước chân lãng đãng vô định lại dẫn lối ta đi sâu hơn vào miền sương khói của dĩ vãng. Lắng đọng và chiêm nghiệm hơn, cũng là lúc ta nhận ra một nhầm lẫn nhỏ giăng mắc trong ký ức. Đoạn nhạc xưa cũ cất lên những nốt ngậm ngùi ấy không thuộc về bài Hạ thương, mà chính là Hạ buồn, một thi phẩm âm nhạc tuyệt đẹp khác cũng do nhạc sĩ Thanh Sơn chắp bút. Sự đính chính này không làm mất đi vẻ đẹp của câu chuyện, mà trái lại, nó trả tác phẩm về đúng với vóc dáng nguyên bản, tựa như việc ta lau đi lớp bụi mờ trên một bức tranh quý giá. Cùng ra đời trong những năm tháng rực lửa, bài hát như một cuốn phim nhựa quay chậm, lướt qua tâm trí và để lại những vết xước của ánh sáng, soi chiếu trọn vẹn những góc khuất của thời gian và thân phận.
“…Đường vào thời gian chân bước ngỡ ngàng
Lối cũ trường xưa kỷ niệm tàn theo tiếng ve
Phượng hồng rơi rơi trong nắng hè
Gợi lòng sầu thương ve hát ve…”
(ADoTG)
Đường vào thời gian, ngẫm lại, là một khái niệm thật đẹp nhưng cũng đầy tàn nhẫn. Mỗi một bước chân tiến về phía trước là một lần ta đánh rơi một mảnh hồn mình ở lại trạm dừng cũ. Lối nhỏ vẫn nằm đó vắt ngang xóm vắng, hàng cây cổ thụ xưa vẫn câm lặng giang tay đứng đợi, nhưng những bóng hình năm nào nay đã tan vào cõi sương mù xa thẳm. Người bạn đồng hành từng chung bước nay có lẽ đã chênh chao giữa dòng đời xuôi ngược. Có người thành đạt, có người trầy xước bầm dập, cũng có người đã nằm lại vĩnh viễn ở một mùa hạ nào đó không tên.
Ta đứng đó, ngỡ ngàng nhận ra mình chỉ là một hạt bụi lọt thỏm giữa vũ trụ bao la, nghe kỷ niệm đang lùi dần, tàn tạ theo tiếng ve khóc than miên viễn. Chỉ còn những cánh phượng hồng lìa cành, lả tả rụng đầy trên vai áo sờn bạc. Sự rơi rụng ấy không ồn ào, không bi lụy, mà bình thản đón nhận quy luật vô thường của vạn vật, như một lời nhắc nhở thật dịu dàng rằng, dẫu mộng mơ có tuyệt đẹp đến đâu, rồi cũng đến lúc phải khép lại để nhường chỗ cho những chặng đường trưởng thành dẫu đầy nhọc nhằn, dông bão.
Câu chuyện về sắc hoa mùa hạ cứ thế chảy trôi qua những dải âm thanh luyến láy trầm bổng. Những giai điệu xưa cũ mang hồn cốt của một thời đại đã qua, mộc mạc, dung dị nhưng sở hữu một sức sống mãnh liệt chưa bao giờ phai nhạt. Chúng giống như những mạch nước ngầm thanh tĩnh, âm thầm tưới tắm cho tâm hồn những con người hiện đại vốn đang quay cuồng trong vòng xoáy mưu sinh.

Giữa nhịp điệu hối hả của những khối bê tông cốt thép, của những dòng xe cộ ken đặc chốn thị thành, ta đôi khi cần lắm một buổi chiều tĩnh tại như hôm nay. Một khoảng lặng hiếm hoi để được ngồi xuống, nhấp một ngụm trà đắng, nghe một khúc rumba buồn, và cần mẫn nhặt nhạnh lại những mảnh vỡ của tháng năm. Để thấy rằng, trong từng nhịp thở vào ra, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc chai sạn trưởng thành, trái tim ta vẫn còn biết rung lên những nhịp điệu tinh khôi, trong trẻo, mỗi khi mùa hoa đỏ vô tình thắp lửa ngang trời.
Andy On The Go












































Leave a comment