Có một câu chuyện ngụ ngôn đầy xót xa về một chú khỉ nhỏ bị cành cây vạch rách da bụng, chảy rất nhiều máu. Vì muốn tìm kiếm sự đồng cảm và an ủi, mỗi khi gặp một người bạn trên đường, chú lại vạch vết thương ra kể lể: “Tôi đau quá!”. Những người bạn đi qua đều dừng lại, bày tỏ sự đồng cảm và xót thương chú. Chú khỉ được đà, cứ thế tiếp tục hành trình phơi bày vết thương của mình cho hết người này đến người khác xem, để rồi cuối cùng, vết thương nhiễm trùng nặng và chú kiệt sức mà chết.

Thực ra, chú khỉ chết không phải vì nhành cây vô tri, mà chết vì chính hành động oán trách và tự làm tổn thương chính mình. Nỗi đau, mỗi lần bạn thốt ra thành lời là một lần bạn tự “ôn tập” lại nó trong tâm tưởng, khiến ấn tượng càng sâu đậm, lòng càng đau đớn và vết thương càng khó lành miệng. Đừng dễ dàng đem phiền não, uất ức của mình phơi bày cho người khác thấy, cũng đừng tọc mạch chuyện thế gian, bởi vì người đời phần lớn chỉ đứng xem náo nhiệt, còn nỗi đau rách tim rách phổi kia rốt cuộc vẫn chỉ có một mình bạn gánh chịu mà thôi. Trong mắt người lạ, câu chuyện đau lòng của bạn chẳng qua chỉ là một vở kịch miễn phí.
Từ hôm nay trở đi, hãy lặng lẽ sắp xếp lại đầu óc của mình. Cuộc sống vốn dĩ phải có đủ vị chua ngọt đắng cay mới tạo nên sự viên mãn. Hãy giữ cho lòng mình rộng mở nghìn thước, nhìn thế giới bằng con mắt điềm nhiên, dẫu cuộc đời có thăng trầm ra sao, tâm tĩnh lặng thì mọi sự rồi cũng hóa bình an.















































Leave a comment