Người ta thường đinh ninh rằng trao đi là cạn dần, nhưng trong vòng quay luân hồi của tri thức và trải nghiệm, trao đi lại là cách làm đầy tâm hồn một cách vi diệu nhất. Bước lên bục giảng, đứng trước một lớp tập, hay ngồi cùng cộng sự trong phòng họp tĩnh lặng, ta cứ ngỡ mình đang đơn thuần cho đi những gì đã tích lũy. Nhưng kỳ thực, ngay tại khoảnh khắc ấy, ta đang đón nhận lại muôn vàn bài học mới mẻ. Việc dạy không chỉ là chuyển giao, mà tự bản thân nó là một quá trình tự bồi đắp và gọt giũa chính mình. Ta thường hay dùng cụm từ truyền cảm hứng để vinh danh người hướng dẫn, nhưng đó có lẽ cũng là một cách nói khác của việc thắp sáng ngọn nến của chính mình thông qua sự trưởng thành của người khác.

Hãy thử hình dung khi bạn trải thảm và đứng trước một lớp Yoga. Đó chưa bao giờ chỉ là sự nắn chỉnh tư thế hay đếm nhịp thở một cách cơ học. Ngay lúc bạn cất giọng điệu trầm ấm để dẫn dắt những con người xa lạ đi vào cõi tĩnh lặng, chính tâm trí bạn cũng buộc phải buông bỏ mọi xao động đời thường.

Nhìn học viên nhễ nhại mồ hôi nhưng ánh mắt toát lên vẻ an bình hiếm có, bạn bỗng nhận ra những ranh giới định kiến của cơ thể và tâm trí mình cũng vừa được nới lỏng thêm đôi chút. Năng lượng dung dị từ sự kết nối vô hình ấy dạy cho bạn một bài học vô giá về lòng trắc ẩn, về sự nhẫn nại và thói quen hiện diện trọn vẹn trong từng phút giây.

Khi đứng trước những sinh viên trẻ tuổi, trải nghiệm truyền cảm hứng lại khoác lên mình một sắc thái hoàn toàn khác biệt. Những ánh mắt trong veo và đôi khi là những câu hỏi ngây ngô nhưng sắc lẹm buộc người dạy phải gỡ bỏ những lối mòn tư duy rập khuôn. Dạy cho những cái đầu đang hừng hực khao khát khám phá thế giới là một phép thử gắt gao. Bạn không thể mang những mớ lý thuyết xám ngoét ra để nhồi nhét. Thay vào đó, bạn phải tự đập vỡ những gì mình hằng tin tưởng, sắp xếp lại chúng, và mài giũa ngôn từ sao cho thật uyển chuyển để chạm tới thế giới quan của người trẻ. Chính sự phản biện ngẫu hứng đầy sức sống của các em lại là ngọn lửa nung chảy những kiêu hãnh cằn cỗi của người đứng trên bục giảng.

Bước vào nhịp sống hối hả của chốn thương trường, việc dẫn dắt nhân viên lại đòi hỏi một dạng thức khơi gợi mang tính chiến lược sắc bén hơn. Một người dẫn đường xuất sắc không chọn cách cầm tay chỉ việc, mà thiết tạo ra một không gian đủ an toàn để cộng sự tự bứt phá giới hạn của chính họ. Dìu dắt một đội ngũ băng qua những áp lực dự án dạy cho ta bài học lớn lao về sự thấu cảm, khả năng lắng nghe và nghệ thuật quản trị con người tinh tế. Nhìn một nhân viên non nớt ngày nào giờ tự tin bảo vệ một kế hoạch lớn trước đối tác, người dẫn dắt thu về một niềm vui âm ỉ và sâu lắng. Đó là lúc ta học được cách lùi lại một bước, nhường lại ánh đèn sân khấu lung linh cho thế hệ kế cận rực sáng.

Dù là những nhịp thở đều đặn chan hòa trên thảm tập, những trang giáo trình nhuốm màu thanh xuân hay những bản kế hoạch mang đậm tính thực tế, tựu trung lại, hành trình hướng dẫn người khác đều dẫn ta về một cái đích duy nhất. Đó là sự thăng hoa của nội tâm. Khơi gợi tiềm năng của một cá nhân cũng chính là lúc ta đang cặm cụi mài giũa viên ngọc ẩn sâu bên trong chính mình. Người truyền cảm hứng, đến cuối ngày, lại là người được gột rửa và vỗ về bởi ngọn lửa nhiệt thành từ chính những người mà họ hằng cất công dìu dắt. Trên cõi đời này, quả thực không có cách học nào tuyệt vời và thấm thía hơn là dũng cảm trải lòng mình ra để soi đường cho một ai đó bước đi.

Yoga With Andy

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts