Hành trình ba ngày qua giống như một cuộc phiêu lưu đi tìm lại những người bạn cũ đã bị bỏ quên trong chính cơ thể mình. Chuyện kể về một thân hình vốn dĩ đang cứng ngắc như một nhánh cây khô, bỗng một ngày đẹp trời quyết định trải thảm ra để tập làm quen lại với từng đoạn xương, từng khớp nối.

Trạm số một: Cột sống hay hờn dỗi Điểm dừng chân đầu tiên là cột sống, cái trụ cột gia đình nhưng lại mang một tâm hồn mỏng manh dễ vỡ. Ngồi gõ phím tám đến mười tiếng một ngày làm nó còng xuống, ủ rũ và rệu rã. Buổi tập đầu tiên giống như tiếng chuông báo thức gọi nó tỉnh dậy. Lúc vặn mình xoay eo, ta nghe rõ từng tiếng kêu rắc rắc khe khẽ, như thể mấy đốt sống đang ngái ngủ vươn vai chào bình minh. Cảm giác ưỡn ngực rồi cuộn lưng uốn lượn như một chú mèo lười mang lại niềm sung sướng thật khó tả. Bao nhiêu gánh nặng vô hình chất chứa trên lưng dường như trôi tuột đi hết, để lại một trục đỡ thẳng tắp và nhẹ bẫng.

Trạm số hai: Khớp hông và chiếc hộp giấu kín tâm tình Sang đến ngày thứ hai, chuyến tàu đi về vùng đất của khớp hông. Ai mà ngờ cái vùng chậu đẫy đà này lại là nơi lưu trữ bao nhiêu căng thẳng và muộn phiền. Mới bắt đầu những động tác mở hông, hai đùi cứ run lên bần bật, cứng ngắc như gỗ đá. Khớp hông biểu tình vì bao năm qua chỉ biết ngồi im một chỗ. Nhưng rồi cứ kiên nhẫn hít thở, thủ thỉ dỗ dành nó từng chút một, tự nhiên thấy vùng hông mềm ra. Lúc những bó cơ chịu buông xả, ta mới nhận ra việc nhấc chân bước đi cũng trở nên thênh thang và nhịp nhàng hơn hẳn, tựa như vừa trút bỏ được một tảng đá cản đường.

Trạm số ba: Vai và Cổ tay, hai anh nhân viên mẫn cán Trạm cuối cùng là nơi tri ân hai anh bạn làm việc chăm chỉ nhất quả đất. Một anh thì quanh năm gồng gánh áp lực nằng nặng trên đôi vai, một anh thì thoăn thoắt gõ phím lướt chuột không ngừng nghỉ. Tập mở vai mới thấy hai bả vai mỏi nhừ, đơ cứng. Xoay nhẹ cổ tay lại thấy ngồ ngộ, lóng ngóng như trẻ con mới tập múa. Mấy bài tập lồng ngực hôm ấy như một lời xin lỗi chân thành gửi đến chúng nó. Vươn cánh tay lên cao, mở căng lồng ngực, nhắm mắt lại và thở ra một hơi thật dài, ta nghe gió lùa qua từng kẽ tay mát rượi.

Ba buổi tập trôi qua cứ như một thước phim ngắn vui nhộn nhưng cũng đầy tĩnh tại. Nhìn lại mới thấy cơ thể mình thật kỳ diệu, đôi khi nó chỉ cần một chút xíu quan tâm, một cái vươn vai đúng nghĩa để rũ bỏ mọi lớp bụi thời gian. Khép lại hành trình ngắn này, thân thể như được thay một lớp áo mới, mềm mại hơn, thấu hiểu hơn và đã sẵn sàng cho những ngày thong dong dạo bước.

(Còn tiếp)

Yoga With Andy

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts