Mỗi sớm mai, khoảnh khắc đôi mắt mở ra đón nhận làn sáng non tơ đầu ngày, lòng ta bỗng dâng lên một niềm cảm kích lặng thầm đối với đất trời. Cảm ơn vì đã cho ta thêm một ngày nguyên khôi để sống, một cơ hội quý giá để hít thở và cảm nhận. Được thức dậy, được thấy lồng ngực mình còn phập phồng, đó đã là phần thưởng lộng lẫy và công bằng nhất mà tạo hóa bao dung ban tặng cho một kiếp người. Dù là kẻ quyền quý sở hữu vạn bảo vật hay người lữ thứ trắng tay, dòng chảy của thời gian và hơi thở của sinh mệnh chưa từng thiên vị hay bỏ rơi một ai. Tất cả chúng ta đều nhận được một buổi bình minh thanh sạch như nhau, không hơn không kém.

Hãy thử bước ra thềm và nhìn xem, mảnh đất vàng lặng lẽ dưới chân, thảm cỏ xanh dịu dàng ngậm sương đầy sức sống, hay ráng chiều đỏ rực mỗi hoàng hôn buông xuống. Đó chẳng phải là bức họa nhân sinh tuyệt mỹ mà thiên nhiên đang ngày ngày phác họa cho đôi mắt ta hân thưởng hay sao. Tiếng chim ca líu lo vang vọng bốn phương làm giàu cho thính giác, hương hoa cỏ nội đồng nồng nàn ướp mật cho khứu giác. Vạn vật hữu tình xung quanh vốn dĩ vẫn đang lặng lẽ ôm ấp, chở che và bao bọc lấy ta, để định nghĩa nên hai chữ cuộc sống một cách trọn vẹn và nguyên bản nhất.

Khi đối diện với nửa ly nước, kẻ tiêu cực sẽ thở dài nuối tiếc vì sự thiếu hụt, trong khi người đạt quan lại mỉm cười tự tại vì nhận ra phần đầy đặn còn lại. Góc nhìn định hình tâm tình, và chính tâm tình ấy sẽ quyết định chất lượng của những năm tháng ta đi qua. Khi ta học được hai chữ biết đủ, biết rũ bỏ những tham cầu nặng nề bên ngoài, ta sẽ nhận ra mình vốn là một gã hành giả vô cùng giàu có. Chỉ cần tâm biết ơn còn thức tỉnh, hạnh phúc tự khắc sẽ tròn đầy trên từng bước chân, nhẹ nhàng và tự tại giữa thế gian rộng lớn này.

Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts