Bối cảnh mở ra nghẹt thở, không khí quánh đặc mùi binh đao. Arjuna, chiến binh kiệt xuất nhất, bỗng chốc thấy đất trời chao đảo. Nỗi tuyệt vọng không đến từ sự yếu hèn, mà từ tình yêu thương đầy cắn rứt. Cuốn sách đã lột tả cái chới với tột cùng ấy qua lời bộc bạch nghẹn đắng của chàng.

“Chân tay con bủn rủn, miệng lưỡi khô khốc.
Toàn thân con run rẩy, tóc gáy dựng đứng, còn cây cung thần kỳ thì tuột khỏi bàn tay.
Tâm trí con quay cuồng, con không còn đủ sức để đứng vững nữa”
Khi vướng vào mạng nhện của tình thâm và bổn phận, con người hùng mạnh nhất cũng hóa ra nhỏ bé và đầy tổn thương. Sự gục ngã của Arjuna dội vào lòng ta một tiếng nấc nghẹn ngào, bởi ai trong chúng ta chưa từng một lần thấy mình bơ vơ giữa những ngã rẽ cuộc đời như thế.
Lời rù rì xuyên qua cái chết
Đúng lúc bóng tối của sự bấn loạn sắp nuốt chửng lấy Arjuna, Krishna lên tiếng. Lời của Người không phải thanh âm dọa nạt, mà rớt xuống êm ái như những giọt sương mai rũ sạch bụi trần. Để xua đi nỗi ám ảnh về cái chết, đấng thiêng liêng đã nhẹ nhàng hé lộ bản chất của sinh diệt.

“Linh hồn này chưa từng sinh ra, nên cũng chưa bao giờ hoại diệt.
Không có bắt đầu, cũng chẳng có kết thúc”
Dẫu thân xác có vỡ nát tan tành, bản thể vĩnh hằng bên trong vẫn y nguyên ở đó.
Người ví von việc rời bỏ cõi đời nhẹ nhàng tựa như trút bỏ một tấm áo đã sờn cũ để khoác lên mình một tấm áo mới tinh tươm. Lời thủ thỉ ấy vỗ về những trái tim đang hoảng loạn, nhắc ta nhớ rằng, cớ sao phải khóc than trước lẽ đổi dời tất yếu của thế gian.
Nới lỏng bàn tay để ôm trọn đất trời
Khi tâm trí đã tĩnh lại, Krishna tiếp tục trao cho Arjuna một chiếc chìa khóa mầu nhiệm để bước vào tâm bão mà không bị cuốn trôi. Đó chính là nghệ thuật dấn thân nhưng không dính mắc, tinh hoa cốt lõi của con đường hành động.
“Bổn phận của con là dấn bước vào hành động.
Nhưng hoa trái của kết cục lại không thuộc về quyền sở hữu của con.
Đừng lấy kết quả làm động lực, cũng đừng để mình trượt dài trong sự ỷ lại lười biếng”

Ta làm mọi việc bằng tất thảy tâm huyết, nhưng dứt khoát nới lỏng những ngón tay để vứt bỏ gánh nặng kỳ vọng. Khi không còn bám víu vào vinh quang hay sợ hãi sự tàn lụi, lòng ta bỗng thênh thang lạ thường. Mọi việc ta làm lúc ấy chỉ đơn thuần là một điệu vũ hiến dâng, trong trẻo và thanh khiết.
Ngọn đèn tĩnh tại giữa cuồng phong
Và rồi, để giữ cho điệu vũ ấy không lạc nhịp trước muôn trùng xáo động ngoài kia, chương sáu khắc họa một hình ảnh đầy thi vị về sự tĩnh lặng của tâm trí.
“Giống như ngọn đèn rạng tỏ nơi kín gió chẳng hề lay lắt.
Tâm trí người dốc lòng tu tập cũng neo đậu bình yên trước muôn vạn trần ai”
Người nhắc nhở ta, tâm trí nếu được thuần hóa sẽ là người bạn tri kỷ tuyệt vời nhất, dẫn lối ta về chốn nương náu an toàn. Nhưng nếu buông lỏng để nó rong ruổi theo những cám dỗ, nó sẽ cắn rứt ta như một kẻ thù tàn nhẫn nhất.
Bài cảm tác từ chương 1-6 của quyển Bhagavad Gita: Đối diện với cõi lòng và Học cách bước đi. Bao gồm từ chương một đến chương sáu, đây là khoảng thời gian ta dấn thân vào con đường của hành động.
By Andy On The Go











































Leave a comment