Phương Hồng Quế, thanh âm rạng rỡ và tuổi trẻ giữa thời ly loạn

Giữa một bầu trời tân nhạc miền Nam muôn vàn tinh tú, nếu Giao Linh là bóng xế chạng vạng, Thanh Thúy là sương đêm u trầm, thì Phương Hồng Quế lại mang vẻ đẹp rạng rỡ của một buổi mai đầy nắng. Người đời ái mộ dành tặng bà danh xưng Ti vi chi bảo. Cụm từ ấy gói ghém trọn vẹn sức hút mãnh liệt, sắc vóc kiêu sa và cả một giọng hát đã làm say lòng biết bao khán giả trên màn ảnh nhỏ Sài Gòn ngày cũ.

Tiếng hát của Phương Hồng Quế không chất chứa sự bi lụy hay nức nở gào thét. Giọng bà có độ vang rền, mộc mạc nhưng sắc sảo. Bà mang đến cho dòng nhạc vàng một luồng sinh khí mới, sự năng động của tuổi trẻ dẫu phải lớn lên giữa những biến thiên thời cuộc.

Tiếng hát xoa dịu những góc phố không đèn

Nhạc lính qua giọng hát Phương Hồng Quế không mang nặng nỗi tuyệt vọng bi quan, mà tựa như lời thủ thỉ ủi an của người hậu phương gửi người trai ngoài tiền tuyến. Bà hát bằng trái tim nồng hậu, đầy thấu cảm và chân thành.

Khi giai điệu của nhạc phẩm Phố đêm do nhạc sĩ Tâm Anh chắp bút vang lên, người nghe như lạc vào một không gian tĩnh mịch của đô thành giới nghiêm. Cách bà nhả chữ vừa rõ ràng, vừa khắc khoải, vẽ nên một bức tranh phố thị buồn nhưng lại đẹp một cách kỳ lạ:

Phố đêm đèn mờ giăng giăng

Màu trắng như vì sao gối đầu ngủ yên

Phố đêm nhiều lần suy tư

Ghi nhớ còn trong đời

Những ngày thương tích lớn

Từng câu chữ gốc được bà ngân lên tròn trịa, nâng niu. Nỗi buồn trong giọng hát của bà là nỗi buồn tĩnh tại, như một ngọn đèn le lói giữa màn đêm sương lạnh, soi tỏ những góc khuất trong tâm hồn của những kiếp người bơ vơ. Cụm từ thương tích lớn được bà hát nén lại, nghẹn ngào nhưng không hề vỡ vụn. Điều đó cho thấy bản lĩnh của một nghệ sĩ biết dùng âm nhạc để ôm ấp, xoa dịu những dâu bể mỏi mệt.

Tình tự quê hương cất lên từ lồng ngực

Không chỉ thành công với những ca khúc kể chuyện phố thị, Phương Hồng Quế còn thả hồn mình vào những khúc ca mang đậm tình tự quê hương. Tiếng hát ấy trong trẻo, đưa người nghe về lại những vùng quê yên ả dẫu thời cuộc đang ngày đêm xoay vần.

Cách bà ngân nga những nốt luyến láy luôn giữ được sự chân chất của người phương Nam, không trưng trổ hay làm quá. Bà hát tự nhiên như hơi thở, như thể lời ca đã ăn sâu vào lồng ngực tự bao giờ. Có lẽ vì thế mà âm sắc ấy cứ len lỏi, thấm dần vào tâm thức người nghe, trở thành một miền ký ức không thể nào phai nhạt.

Phương Hồng Quế là một thanh âm đặc biệt, một nốt thăng rực rỡ nhưng cũng đầy trắc ẩn. Dù thời gian có trôi đi, hình ảnh một giai nhân ôm microphone trên sóng truyền hình, cất tiếng hát xót xa về những phố đêm và tình người, vẫn mãi mãi là một biểu tượng tuyệt mỹ. Tiếng hát ấy vẫn ngày đêm nương náu trong những cuốn băng cối cũ, đợi một ngày được vang lên để ru vỗ những trái tim hoài cổ, trân quý cái đẹp chân phương của một thời dĩ vãng.

Andy On The Go

Leave a comment

About Me

Chào bạn, tôi là Andy. Cảm ơn bạn đã ghé thăm! Namaste!

Recent Articles