Andy On The Go

Compassionately Moving

Có những công trình sinh ra để phô diễn sự hào nhoáng, nhưng cũng có những nếp nhà chọn cách lặng lẽ kể câu chuyện về sự tồn tại bằng thứ ngôn ngữ thô mộc nhất của vật chất. Tìm hiểu về Vaazh House của VY Architecture Studio, tôi chợt thấy lòng mình tĩnh lại…

By

Vaazh House & Lời Tự Tình Của Bê Tông Thô Mộc

Có những công trình sinh ra để phô diễn sự hào nhoáng, nhưng cũng có những nếp nhà chọn cách lặng lẽ kể câu chuyện về sự tồn tại bằng thứ ngôn ngữ thô mộc nhất của vật chất. Tìm hiểu về Vaazh House của VY Architecture Studio, tôi chợt thấy lòng mình tĩnh lại trước những mảng tường bê tông xù xì đang vươn mình giữa nắng gió Ấn Độ. Đây không chỉ là một khối kiến trúc, đây là một bài ca về sự sống, đúng như cái tên Vaazh trong ngôn ngữ bản địa, mang hàm ý về sự nảy mầm và trường tồn.

Trong tâm thức của số đông, bê tông thường gợi nhắc đến sự khô khốc, cứng nhắc của những đại công trường hay những khối hộp đô thị vô hồn. Thế nhưng tại Vaazh House, bê tông lại hiện lên với một gương mặt hoàn toàn khác, một gương mặt biết bao dung và giàu trắc ẩn. Những người kiến tạo đã chọn kỹ thuật bê tông trần với những vết hằn của cốp pha gỗ, để mặc cho từng đường vân, từng thớ gỗ của khuôn đúc in hằn lên bề mặt vật liệu.

Đây chính là nghệ thuật lưu giữ ký ức của quá trình lao động. Khi ta chạm tay vào những mảng tường ấy, ta không thấy sự vô trùng của công nghiệp. Ta thấy được sự nhẫn nại của những người thợ, thấy được sự tương tác giữa lỏng và đặc, giữa mềm và cứng trong khoảnh khắc công trình được thai nghén. Những vết loang lổ, những điểm không hoàn hảo trên bề mặt bê tông lại chính là thứ tạo nên hồn cốt cho ngôi nhà, biến nó thành một sinh thể có nhịp thở và có quá khứ.

Nhịp Thở Rỗng Giữa Lòng Nhiệt Đới

Đứng trước cái nắng rát bỏng của vùng khí hậu nhiệt đới, Vaazh House không chọn cách đóng kín cửa để trốn tránh bằng máy lạnh. Ngôi nhà chọn cách mở lòng để đón nhận dòng chảy của tự nhiên. Triết lý rỗng được thực hiện một cách triệt để qua những khoảng sân trong và những ô cửa lớn thông tầng.

Thay vì lấp đầy diện tích bằng những phòng ốc đặc quánh, kiến trúc sư đã dũng cảm chừa lại những khoảng trống thênh thang cho cây xanh và ánh sáng. Những tán cây không chỉ được đặt cạnh ngôi nhà, chúng được mời gọi bước vào bên trong, trở thành một phần máu thịt của không gian sống. Ánh sáng tràn vào từ trên cao, len lỏi qua những kẽ lá, đổ bóng lên những vách tường bê tông thô mộc, tạo nên một vũ điệu của bóng tối và ánh dương đầy thi tính. Chính sự rỗng không này đã tạo ra một bộ lọc tự nhiên, giúp gió trời được tự do luân chuyển, mang lại sự mát lành và tĩnh tại cho tâm hồn gia chủ.

Khi Bê Tông Không Còn Là Rào Cản

Điều khiến tôi rung động nhất ở Vaazh House chính là cách nó hóa giải sự nặng nề của trọng lực. Những khối bê tông vĩ đại dường như trở nên nhẹ bẫng khi chúng được sắp đặt nương tựa vào nhau, tạo ra những khoảng lùi và những mái hiên sâu. Ngôi nhà không ngăn cách con người với thế giới bên ngoài, nó tạo ra một vùng chuyển tiếp êm ái, nơi ta có thể ngồi dưới mái hiên bê xù xì để lắng nghe tiếng mưa rơi hay ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống.

Việc sử dụng bê tông làm vật liệu chủ đạo cả trong lẫn ngoài giúp xóa nhòa ranh giới giữa không gian nội thất và ngoại thất. Khi bước đi trong nhà, ta vẫn cảm nhận được sự mộc mạc của đất trời, sự trầm mặc của địa chất. Đây chính là biểu hiện của một tư duy kiến trúc biết nhún nhường, biết lùi lại để nhường sàn diễn cho những trải nghiệm sống thực thụ của con người.

Bóng Dáng Bê Tông Trần Trong Linh Hồn Việt

Ngắm nhìn Vaazh House, tôi không thể không liên tưởng đến một dòng chảy kiến trúc đang âm thầm mạnh mẽ tại Việt Nam. Chúng ta từng có một thời đại vàng son của chủ nghĩa thô mộc trong kiến trúc miền Nam trước 1975, với những công trình như Thư viện Quốc gia hay Dinh Độc Lập, nơi bê tông trần được tôn vinh như một biểu tượng của sự hiện đại và kiêu hãnh.

Nếu Vaazh House dùng bê tông để tạo ra những nhát cắt rỗng cho ánh sáng tràn vào, thì KIENTRUC O dưới bàn tay của kiến trúc sư Đàm Vũ lại biến bê tông thành một loại ngôn ngữ kể chuyện về ký ức và sự tĩnh mịch. Trong các công trình của mình, họ thường không sử dụng bê tông một cách ồn ào. Bê tông ở đó hiện lên mịn màng hơn, thanh thoát hơn nhưng vẫn giữ được sự chân thực của vật liệu. Điểm tương đồng giữa Vaazh House và các dự án của KIENTRUC O chính là việc sử dụng những giếng trời và khoảng sân trong để hóa giải sự nặng nề của trọng lực. Họ không lấp đầy diện tích bằng những khối đặc, mà dùng bê tông để đóng khung những khoảng rỗng của bầu trời. Khi bước đi trong những không gian ấy, ta thấy mình được bao bọc bởi sự vững chãi của đất đá nhưng vẫn cảm nhận được nhịp thở nhẹ bẫng của mây trời. Đó là một sự nhún nhường đầy tinh tế để thiên nhiên trở thành chủ thể chính của không gian.

Một cái tên khác không thể không nhắc đến là D1 Architectural Studio. Nếu Vaazh House tôn vinh những vết hằn của cốp pha gỗ trên bề mặt bê tông, thì D1 lại đẩy sự thô mộc ấy lên một tầm cao mới bằng cách kết hợp bê tông trần với những vật liệu bản địa như gạch gốm, gỗ cũ hay đá chẻ.

Họ không cố gắng mài giũa vật liệu cho đến khi láng mịn không tì vết. Ngược lại, họ trân trọng từng khiếm khuyết, từng sự loang lổ và thô ráp của bề mặt bê tông. Trong các dự án nghỉ dưỡng hay nhà ở của mình, D1 luôn tìm cách để kiến trúc được già đi một cách duyên dáng cùng thời gian. Sự tương đồng với Vaazh House nằm ở triết lý chấp nhận sự vô thường. Cả hai đều hiểu rằng, một ngôi nhà đẹp nhất không phải là lúc nó vừa mới khánh thành bóng bẩy, mà là khi nó đã thấm đẫm nắng mưa, khi rêu phong đã bắt đầu bám vào những vách tường bê tông, kể về một hành trình sống đích thực của con người bên trong.

Triết Lý Của Sự Buông Bỏ Để Lấp Đầy 

Tôi nhận ra rằng sự xa xỉ đích thực của kiến trúc hiện đại không nằm ở vàng son hay những vật liệu công nghệ cao đắt đỏ. Sự xa xỉ nằm ở khả năng được sống chậm lại trong một không gian thô mộc, nơi ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của chính mình.

Vaazh House kể cho chúng ta nghe bài học về sự buông bỏ những trang trí rườm rà để tìm về bản nguyên của vật liệu. Khi ta dũng cảm để bê tông được là chính nó, không cần lớp sơn phết láng mịn che đậy, ta đang học cách chấp nhận sự vô thường và vẻ đẹp của những khiếm khuyết. Ngôi nhà bền vững nhất không phải là ngôi nhà kiên cố nhất bằng thép, mà là ngôi nhà có thể lưu giữ được nhịp thở nhẹ nhàng của con người qua bao biến thiên của cuộc đời.

Hãy thử một lần sống trong một không gian rỗng, nơi những vách tường bê tông không phải là sự giam cầm mà là những trang giấy trắng để ánh sáng và bóng tối tự do vẽ nên những vần thơ của ngày mới. Bởi đến cuối ngày, kiến trúc suy cho cùng chính là chiếc nôi để nuôi dưỡng lòng trắc ẩn và sự bình yên trong tâm khảm mỗi người.

By Andy On The Go

Leave a comment