Nếu như âm nhạc miền Nam là một lăng kính vạn hoa, nơi mỗi tiếng hát là một sắc độ rực rỡ, thì Mỹ Huyền lại chọn cho mình một gam màu tối giản nhưng vô cùng ám ảnh. Giọng hát của cô không lấp lánh kiêu kỳ, không vút cao chót vót. Nó mang một âm sắc trầm đục, khàn nhẹ và nặng trĩu những suy tư. Nghe Mỹ Huyền hát, người ta không có cảm giác đang thưởng thức một màn trình diễn thanh nhạc, mà như đang lặng lẽ ngồi chung với một tri kỷ, nhâm nhi chén trà đắng trong một đêm mưa rả rích.
Được thừa hưởng dòng máu nghệ thuật từ người cha là cố nhạc sĩ Thu Hồ, Mỹ Huyền bước vào thế giới âm nhạc với một sự điềm tĩnh lạ thường. Cô không bấu víu vào những luyến láy phô trương hay những kỹ thuật hoa mỹ. Thứ vũ khí sắc bén nhất của cô chính là làn hơi dày dặn, cất lên từ lồng ngực, mang theo cái nghẹn ngào rất bản năng của một người đàn bà đã thấu hiểu mọi lẽ dâu bể ở đời.

Tiếng hát nương náu vào bóng đêm
Có những giọng ca sinh ra để đón ánh mặt trời, nhưng tiếng hát Mỹ Huyền lại thuộc về bóng đêm. Cô hát nhạc về đêm, về sự cô đơn tột cùng bằng một tâm thế chấp nhận, không vùng vẫy hay oán than.
Sự tĩnh tại ấy thể hiện rất rõ khi cô thể hiện nhạc phẩm Hoa nở về đêm của nhạc sĩ Mạnh Phát. Lời bài hát nguyên bản qua chất giọng khàn đặc trưng của cô bỗng trở nên thật gần gũi, tựa như một trang nhật ký viết dở được đọc lên giữa không gian tịch mịch:
Chuyện từ một đêm cuối nẻo một người tiễn một người đi
Đẹp tựa bài thơ nở giữa đêm sương nở tận tâm hồn
Chuyện một mình tôi chép dòng tâm tình tặng người chưa biết một lần
Cách Mỹ Huyền nhả chữ cuối nẻo và đêm sương chứa đựng một sự rạn vỡ vô hình. Cô nén hơi ở những nốt thấp, tạo ra một độ rung rất tự nhiên, khiến người nghe cảm nhận rõ cái lạnh buốt của sương khuya. Cô hát về một mối tình đơn côi nhưng không hề ủy mị. Cái hay của Mỹ Huyền là cô biết cách tìm thấy cái đẹp trong chính sự chia ly, biến cõi lòng u uất thành một đóa hoa âm thầm tỏa hương giữa màn đêm tăm tối.
Người kể chuyện nơi xóm nghèo hiu hắt
Không chỉ gắn liền với những tâm sự riêng tư, Mỹ Huyền còn thả hồn mình vào những khung cảnh đời thường nơi góc phố Sài Gòn xa vắng. Chất giọng mang sắc thái thổ của cô cực kỳ phù hợp với những bài hát mang âm hưởng tự sự, kể về những phận người bé mọn.
Trong bản thu âm ca khúc Xóm đêm của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, cô đã dùng chính cái khàn đục lả lơi của mình để vẽ nên một bức tranh khắc khổ nhưng đầy tình người. Hãy nhắm mắt lại và nghe cô thả từng chữ thật chậm:
Đường về canh thâu
Đêm khuya ngõ sâu như không màu
Qua phên vênh có bao mái đầu
Hắt hiu vàng ánh điện câu
Cô vuốt nhẹ những từ không màu và mái đầu bằng một làn hơi mỏng hơn bình thường, như thể sợ làm kinh động đến giấc ngủ chập chờn của những kiếp người lao khổ. Không cần một sự gào thét nào, sự tĩnh lặng trong cách ngắt câu của Mỹ Huyền lại có sức sát thương ghê gớm. Nó đánh thức lòng trắc ẩn, khơi dậy tình thương yêu đồng loại trong mỗi chúng ta. Giọng hát ấy cứ thế len qua những khe hở của vách phên lộng gió, sưởi ấm những cõi lòng đang run rẩy vì sương sa.
Tiếng lòng tự sự cất lên từ những nốt nhạc chắp bút
Không chỉ là một tiếng hát nương náu vào bóng đêm, Mỹ Huyền còn là một tâm hồn nhạy cảm trút cạn tâm can qua những khuông nhạc do chính cô sáng tác. Thừa hưởng tài năng từ thân phụ là cố nhạc sĩ Thu Hồ, cô đã tự mình kể lại những vết xước của đời mình bằng một thứ âm ngữ rất riêng. Không đao to búa lớn, những bản tình ca của Mỹ Huyền mang đậm tính tự sự, giản dị, trầm mặc và nặng trĩu những trắc ẩn.
Người yêu nhạc hẳn không thể quên được Tình yêu cô đơn, nhạc phẩm đầu tay đánh dấu bước ngoặt của một giọng ca bước sang địa hạt sáng tác. Bằng chất giọng khàn buồn bẩm sinh, cô cất lên những lời hát đầy day dứt:
Nửa đêm nằm nghe cô đơn day dứt xác hồn tôi
Vì tôi yêu ai rồi cũng đớn đau âm thầm một mình
Cách cô chọn từ day dứt rồi luyến nhẹ ở chữ đớn đau tựa như một mũi kim châm vào tận sâu thẳm cõi lòng. Đó không phải là lời than trách định mệnh mà là sự bẽ bàng của một người phụ nữ mang trái tim quá đỗi đa mang. Nỗi cô đơn trong nhạc của Mỹ Huyền không có chỗ cho sự ồn ào, nó u uất và quấn lấy tâm trí người nghe như những vòng khói sương mờ ảo.
Hay như trong Kẻ yêu thầm, cô dùng những hình ảnh rất đỗi mong manh để lột tả sự tuyệt vọng của một cõi tình đơn phương. Lời ca mở đầu bài hát rơi vào hư không như một tiếng thở dài:
Tiếng ca rất buồn khi trời vào thu
Gió nhẹ em nghe u uất tâm hồn
Cô đem cái lạnh của mùa thu giấu vào từng nốt nhạc. Bằng sự trải nghiệm của chính mình, Mỹ Huyền thấu hiểu tận cùng cái cảm giác yêu mà không dám ngỏ, đành giấu trong tiếng cười một cõi lòng quặn đau. Những ca khúc cô viết ra từ Khổ vì yêu đến Tan nửa vầng trăng đều nhất quán một mảng màu buồn bã nhưng lại có sức đồng điệu ghê gớm. Khán giả tìm thấy trong những giai điệu ấy hình bóng của chính họ, những góc khuất tăm tối nhất mà họ chưa từng đủ dũng khí để nói thành lời.
Mỹ Huyền là một dấu lặng đầy sức nặng trong dòng chảy của nhạc vàng dĩ vãng. Giữa những ồn ã của đời sống, tiếng hát ấy như một bến đỗ bình yên cho những tâm hồn trĩu nặng âu lo. Dẫu năm tháng có phôi pha, thứ âm thanh trầm đục, nghẹn ngào ấy vẫn sẽ mãi là một vệt hoài niệm sắc nét. Người ta tìm đến giọng hát Mỹ Huyền không phải để mua vui, mà để được đối diện với chính những khoảng tối trong tâm hồn mình, để thấy rằng sự cô đơn, rốt cuộc, cũng có một vẻ đẹp lộng lẫy và đáng được vỗ về.
Andy On The Go











































Leave a comment