Có những ngày, tâm trí ta bỗng hóa thành một kẻ độc thoại ồn ào. Nó không ngừng xì xầm bên tai rằng ta đang chậm nhịp, rằng ta hiện diện nơi này là thừa thãi, hoặc nỗ lực bao nhiêu cũng mãi chẳng đủ đầy. Thường thì, ta hay giật mình chới với và tin sái cổ vào những lời rỉ tai ấy. Nhưng bạn à, hãy chững lại một nhịp thở. Cái giọng nói văng vẳng trong đầu vốn không mang dáng dấp của sự thật, nó thuần túy chỉ là những tạp âm xao xác của cõi lòng.
Người ta hay vịn vào cớ sao Thủy đi lùi mỗi khi đời sống vướng vào dăm ba rắc rối cỏn con. Từ mớ đồ điện tử tự dưng dở chứng, những giấc mộng mị chắp vá đêm qua, cho đến cảm giác chông chênh vô cớ trào dâng. Nhưng bản chất của sự nghịch hành ấy chỉ là một ảo ảnh xa xôi của thị giác. Tinh tú trên trời thoạt trông như đang quay lùi quỹ đạo, cũng hệt như cách những mớ bòng bong trong đầu bạn lúc này đang cố tình đánh lừa cảm giác. Chúng tạo ra vẻ chân thực đến nhói lòng, nhưng tuyệt nhiên chưa từng là chân lý.

Sâu thẳm bên trong, bộ não con người được nhào nặn để sinh tồn, để nhạy bén với hiểm nguy thay vì thấu thị cõi nhân sinh. Nó thà bám víu vào một ánh nhìn lơ đễnh, một câu đùa lỡ nhịp hay một khoảng lặng ngượng ngùng, để rồi tự biên kịch ra những bi kịch tồi tệ nhất. Thói quen ấy từng che chở tổ tiên ta qua thời hoang thủy, nhưng giờ đây, nó lại vô tình giam lỏng ta trong một thực tại khắc nghiệt rợn ngợp. Nếu tâm trí cứ mải miết nhặt nhạnh tì vết, thì việc bạn chọn tin vào những điều tốt lành lại trở thành một quyết định can đảm thuần khiết. Đón nhận một lời khen chân thành đâu có nghĩa là ngây ngô. Cho phép bản thân được thảnh thơi chẳng hề là liều lĩnh. Và nương náu vào hy vọng chưa bao giờ là biểu hiện của sự yếu mềm.
Trong những tháng năm dài rộng đã qua, chúng ta quen sắm vai vị giám khảo hà khắc với chính mình, đe nẹt và phán xét không ngơi nghỉ. Và hiển nhiên, sự khắt khe cằn cỗi ấy chẳng đơm được đóa bình an nào. Đã đến lúc bạn nên thả lỏng đôi vai, nới lỏng những nếp nhăn trên trán, và trao cho bản thể lấm lem của mình một cái ôm dung túng dịu dàng. Khắt khe bao năm rồi có mang lại kết quả đâu, sao không thử một lần trọn vẹn bao dung với chính mình.
Những ngày sắp tới, mong bạn hãy đối đãi với những hoài nghi như dăm ba gợn mây tản mác ngang trời. Khi cơn bão lòng rục rịch kéo đến, hãy khẽ khàng nhắc nhở bản thân, lúc này không phải lúc, điều này không phải sự thật, và những phiền muộn này vốn dĩ chẳng thuộc về mình. Cứ để những ý nghĩ vẩn vơ ấy trôi tuột đi. Chỉ khi bạn bằng lòng buông bỏ những tiếng thở dài xô bồ, khoảng không tĩnh tại bên trong mới đủ thênh thang để ươm mầm cho những tử tế thảo thơm.
Andy On The Go











































Leave a comment