Andy On The Go

Compassionately Moving

The Series Vũ Điệu Từ Hư Không Rời xa những cơn say xuất thần của thế giới huyền học, tôi muốn cùng bạn trở về với những gì mộc mạc và nguyên sơ nhất. Đó là nơi đôi bàn chân trần không còn e dè trước sỏi đá, nơi con người không múa trên sân…

By

Nhịp Đập Từ Lòng Đất Mẹ

The Series Vũ Điệu Từ Hư Không

Rời xa những cơn say xuất thần của thế giới huyền học, tôi muốn cùng bạn trở về với những gì mộc mạc và nguyên sơ nhất. Đó là nơi đôi bàn chân trần không còn e dè trước sỏi đá, nơi con người không múa trên sân khấu mà múa ngay trên lồng ngực phập phồng của đất mẹ. Ở những vùng đất bản địa xa xôi, vũ điệu chính là sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt giữa người sống, tổ tiên và những linh hồn của vạn vật hữu linh.

Trong tâm thức của những bộ lạc cổ xưa, đất không đơn thuần là vật chất vô tri. Đất là một thực thể sống, một người mẹ bao dung lưu giữ ký ức của ngàn đời. Khi một người bản địa bắt đầu nhún nhảy, họ không chỉ chuyển động cơ thể, mà họ đang gõ nhịp vào cánh cửa của lịch sử, gọi tên những linh hồn đã khuất và tạ ơn sự chở che của thiên nhiên hùng vĩ.

Vòng xoay của những linh hồn đại ngàn

Tôi nhớ về những đêm lửa trại rực rỡ giữa lòng Tây Nguyên, nơi tiếng cồng chiêng vang lên trầm hùng như nhịp tim của núi rừng. Trong không gian ấy, những vòng xoang của các thiếu nữ Gia Rai, Ê Đê không chỉ là múa. Đó là một vòng tròn bất tận của sự sống, nơi mỗi bước chân đều nhịp nhàng theo tiếng chiêng, tiếng trống để giao tiếp với các vị Giàng.

Bạn hãy nhìn kỹ cách họ di chuyển, đôi tay mềm mại như những nhành cây trước gió, nhưng đôi chân lại bám chặt vào mặt đất như rễ đại ngàn. Ở đây, múa là một nghi thức cộng đồng tối thượng. Người ta múa khi lúa mới về kho, khi một đứa trẻ chào đời hay khi tiễn đưa một người thân về với cõi sáng. Trong vòng tròn ấy, không có sự phân biệt giữa người múa và người xem, tất cả hòa làm một trong một dòng chảy năng lượng chung, một sự khẳng định về sức mạnh của sự gắn kết và lòng tôn kính đối với tổ tiên.

Bước chân đi giữa những giấc mơ cổ xưa

Bay qua những đại dương đến với vùng đất đỏ hoang sơ của nước Úc, chúng ta sẽ bắt gặp điệu múa Corroboree của những người thổ dân. Đây là lúc họ dùng sơn trắng vẽ lên cơ thể những biểu tượng kỳ bí và bắt đầu bước vào Thời kỳ Mơ mộng.

Với họ, múa là cách để đọc lại cuốn sách lịch sử của vùng đất. Mỗi chuyển động mô phỏng dáng vẻ của một loài thú, nhịp rung của một nhành cây hay sự uốn lượn của dòng nước đều mang ý nghĩa tái hiện lại công cuộc khai thiên lập địa của các linh hồn tổ tiên. Khi họ dậm chân xuống nền đất bụi bặm, bụi đỏ bốc lên như một làn sương huyền ảo, kết nối thế giới hiện tại với quá khứ xa xăm. Điệu múa lúc này không còn là nghệ thuật, nó là sự tồn tại. Nếu điệu múa dừng lại, lịch sử sẽ bị lãng quên và sợi dây liên kết với vùng đất sẽ bị đứt gãy.

Những cú vươn mình chạm đến bầu trời
Tại vùng thảo nguyên rộng lớn của Đông Phi, người Maasai lại chọn một cách khác để đối thoại với đấng bảo hộ. Đó là điệu múa Adumu, nơi các chiến binh tụ tập lại và thực hiện những cú nhảy cao vút lên không trung.

Tôi đứng quan sát họ, những thân hình mảnh khảnh nhưng rắn rỏi vươn lên mạnh mẽ mà không cần lấy đà quá nhiều. Càng nhảy cao, họ càng chứng minh được sức mạnh và sự trưởng thành của mình trước cộng đồng và thần linh. Tiếng hát đồng thanh trầm thấp hòa quyện với nhịp nhảy tạo nên một bầu không khí đầy kiêu hãnh. Ở đây, múa là sự phô diễn sinh lực, một lời khẳng định rằng con người vẫn đang đứng vững giữa thiên nhiên khắc nghiệt, vẫn luôn khát khao vươn tới những giá trị cao đẹp mà tổ tiên truyền lại.

Lời kết cho những nhịp đập nguyên sơ
Điểm khác biệt lớn nhất của các vũ điệu bản địa chính là sự thành thật đến trần trụi. Con người không múa để được khen ngợi, họ múa để được sống, để được là một phần của hệ sinh thái linh thiêng bao quanh mình. Họ hiểu rằng mình không đứng trên thiên nhiên, mà là một mảnh ghép nhỏ nhoi trong đó.

Khi quan sát những bước chân trần ấy, tôi nhận thấy một bài học sâu sắc về sự khiêm nhường. Chúng ta, những con người của thế giới hiện đại, đôi khi đã quá tách biệt với đất mẹ bằng những lớp bê tông và giày da sang trọng. Những vũ điệu bản địa nhắc nhở chúng ta về một nhịp đập nguyên thủy vẫn luôn tồn tại trong mỗi người. Đó là nhịp đập của lòng biết ơn, của sự kết nối và của niềm tin rằng mỗi chúng ta đều có một chốn trở về, một nguồn cội thiêng liêng để bám víu và tự hào.

Đất mẹ vẫn ở đó, nhẫn nại và bao dung, đợi chờ những bước chân tìm về để cùng hòa nhịp vào bản giao hưởng vĩnh cửu của sự sống.

Andy On The Go

Leave a comment