Có những buổi chiều đứng giữa đại ngàn, khi sương bắt đầu buông trên những đỉnh thông già nơi vùng đất Lâm Đồng, tôi mới thực sự cảm nhận được sự xoa dịu trọn vẹn của tự nhiên. Đó là một thứ mùi hương không thể định danh bằng một từ đơn độc, mà là bản giao hưởng của thời gian, của những vòng tuần hoàn sinh tử lặng lẽ dưới tán lá dày.
Tầng hương của lòng đất và sự tái sinh
Mùi của rừng già, trước hết là mùi của lớp mùn đất sau cơn mưa, thứ mùi ngai ngái, nồng ẩm nhưng lại mang đến cảm giác nâng đỡ vững chãi. Lớp đất ấy đang ôm ấp những chiếc lá già nua tự phân hủy, dâng hiến chút nhựa sống cuối cùng để nuôi dưỡng những mầm xanh mới vừa nhú. Trong sự tàn tạ của mùa cũ, người ta lại thấy một sinh mệnh mới bắt đầu thức giấc.

Khi bước chân tôi chạm vào sỏi đá trên những lối mòn hun hút của giải chạy trail giữa lòng Đà Lạt, hơi thở dốc hòa vào cái lạnh của sương sớm, tôi chợt nhận ra mùi rêu ẩm bám trên thân cây cổ thụ. Thứ rêu phong qua bao mùa mưa nắng cứ lặng lẽ xanh, tỏa vào không gian sự mát lành. Nó quện cùng dòng suối nhỏ len lỏi qua các kẽ đá, róc rách chảy như mạch máu của rừng, đánh thức mọi giác quan đang mỏi mệt sau những dặm đường dài.
Những ký ức trên những cung đường mòn
Tôi nhớ về những khoảnh khắc một mình trên cung đường chạy bốn mươi lăm cây số, khi đôi chân đã thấm mệt và nhịp tim dồn dập, tôi chọn cách đứng lại, tựa lưng vào một thân gỗ lớn. Đó là lúc khứu giác trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Mùi hăng hắc nhưng dễ chịu của vỏ cây già pha lẫn vị ngọt nhẹ từ dòng nhựa sống đang âm thầm chảy bên trong thân gỗ lớn, mang lại một nguồn năng lượng thuần khiết, như một cái ôm bao dung nâng đỡ người lữ hành.
Rừng không chỉ có sự trầm mặc, mà còn có cả những niềm vui nhỏ bé giấu kín. Đó là hương thơm thoang thoảng, lúc ẩn lúc hiện của những đóa hoa dại không tên nằm nép mình trong bụi rậm. Chúng không phô trương màu sắc, chỉ đơn thuần là sống và dâng hiến cho không gian thứ tinh túy nhất của mình.

Sự trở về với bản ngã nguyên sơ
Khi đêm về trên bãi cắm trại, bên bếp lửa sưởi ấm không gian cô quạnh, mùi khói củi trộn lẫn với mùi lá thông khô tạo nên một ký ức sâu đậm. Nhìn những tàn lửa bay lên nền trời đêm, lắng nghe tiếng bước chân mình vang vọng giữa sự tĩnh lặng của rừng sâu, tôi nhận ra mùi rừng già chính là mùi của sự tự tại.

Nơi đây, vạn vật sinh sôi rồi lặng lẽ tàn tạ, không một lời than vãn, không một sự níu kéo. Rừng dạy ta cách chấp nhận quy luật vô thường, biết buông bỏ những lao xao ngoài kia để quay về bảo bọc lấy tâm hồn mình. Đối với một người lữ hành từng đi qua nhiều bờ cõi, mùi hương ấy chính là sự chữa lành sâu sắc nhất.












































Leave a comment