Những rung động ban đầu thường nhanh chóng nhường chỗ cho nhịp điệu cũ kỹ của đời thường, và ta lại thấy mình đối diện với vị giám khảo hà khắc ngay bên trong tâm trí. Người giám khảo ấy luôn cầm sẵn một cây thước kẻ vô hình, chực chờ để gõ vào những lỗi lầm nhỏ nhặt nhất mà ta lỡ tay vướng phải. Ta tự dằn vặt vì một dự án chưa thật tròn trịa, một câu nói lỡ lời với đồng nghiệp, hay đơn giản là một buổi sáng ngủ quên làm lỡ mất dăm ba dự định. Thật lạ lùng khi ta thường dễ dàng tha thứ cho người lạ, nhưng lại quá đỗi keo kiệt sự bao dung với chính bản thân mình.

Khoa học tâm lý gọi đây là thiên kiến tiêu cực, một cơ chế tự nhiên khiến bộ não luôn ưu tiên ghi nhớ những sai sót để bảo vệ ta khỏi hiểm nguy từ thời hồng hoang. Nhưng trong thế giới hiện đại, cơ chế này vô tình biến ta thành tù nhân của những nỗi ân hận muộn màng. Ta cứ mải miết gặm nhấm những nếp nhăn của sự hối tiếc mà quên mất rằng, bao dung thực chất là một lựa chọn đầy lý tính để giải phóng tâm hồn. Nó không phải sự dung túng cho sai lầm, mà là hành động dũng cảm để cắt đứt những sợi dây trói buộc ta với những bóng ma quá khứ. Khi ta cứ khư khư giữ lấy những viên đá của sự tự trách trong lòng, đôi bàn tay ta sẽ chẳng còn chỗ để đón nhận những điều tốt lành mới mẻ đang chờ ngoài ngõ.

Lời khẳng định của hôm nay dịu dàng như một làn gió mát rượi thổi qua tâm trí đang khô khốc vì áp lực. Mình chọn bao dung cho những nếp nhăn và cả những vết xước trong tâm hồn. Hãy thử gọi tên những lỗi lầm ấy như những người bạn cũ ghé thăm, nhìn ngắm chúng bằng ánh mắt trắc ẩn rồi để chúng lặng lẽ rời đi theo quy luật sinh diệt của thời gian. Những vết xước ấy không làm bạn bớt đi giá trị vốn có, chúng chỉ chứng minh rằng bạn đã thực sự sống, đã can đảm dấn thân và không ngừng học hỏi từ những vấp ngáp của chính mình.

Chiều nay, khi có một khoảnh khắc tĩnh lặng trước gương, thay vì soi xét những tì vết hay quầng thâm mệt mỏi, hãy thử nhìn sâu vào đôi mắt mình và khẽ mỉm cười. Một nụ cười chân thành dành tặng cho bản thể lấm lem đã kiên cường đi qua bao sóng gió để có mặt ở đây, ngay lúc này. Thanh âm của sự bao dung không cần vang dội hay hào nhoáng, nó chỉ cần đủ thầm thì để xoa dịu những cơn bão lòng âm ỉ. Hãy cho phép bản thân được là một con người bình thường, với đủ đầy những khiếm khuyết và cả những vẻ đẹp tiềm ẩn chưa được gọi tên. Đó chính là lúc bạn nhận ra mình xứng đáng được thương yêu bởi chính mình, trước khi chờ đợi điều đó từ bất kỳ ai khác nơi cõi nhân gian.

Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts