Gió bắt đầu đổi mùa, mang theo chút hơi lạnh len lỏi qua từng góc phố quen. Lúc này, chỉ cần lướt màn hình điện thoại, tôi lại thấy bạn bè tíu tít gọi tên nhau trong những bài đăng tìm chỗ “đi trốn”. Ở thời đại này, hễ thấy ngột ngạt là người ta lại rủ nhau xách balo lên và đi. Năm nay, người ta không còn chuộng những chốn xô bồ mà rủ nhau vào sâu trong rừng, tìm đến những căn nhà gỗ nhỏ hay lều trại biệt lập, nơi vắng bóng sóng wifi, chỉ để chạy trốn cái cảm giác kiệt quệ mỗi sáng thức dậy.
Thế là chúng ta cuống cuồng nhét đồ đạc vào chiếc vali, háo hức ngồi bó gối trên những chuyến bay dài đằng đẵng mấy tiếng đồng hồ. Ta cứ ngây thơ tin rằng, chỉ cần rũ bỏ lại đằng sau mấy khối bê tông ngột ngạt của thành phố, thì tâm hồn sẽ tự khắc được gột rửa cho nhẹ nhõm. Nhưng xê dịch nhiều rồi, tôi mới cay đắng nhận ra một sự thật: Bạn có thể nằm dài ở một khu nghỉ dưỡng xa hoa và yên tĩnh bậc nhất, nhưng nếu trong đầu bạn vẫn cuồn cuộn một mớ bòng bong của những toan tính, âu lo và sợ hãi, thì chuyến đi ấy rốt cuộc cũng chỉ là một lần “đổi chỗ ngồi” để… lo âu tiếp. Cái thứ hành lý nặng nề nhất làm ta oằn lưng chưa bao giờ nằm ở khoang ký gửi dưới hầm máy bay, mà nó nằm ngay trong đầu mình.

Có lẽ vì quá mệt mỏi nên dạo gần đây, thế giới đang chứng kiến một sự chuyển mình lớn, một làn sóng từ chối cái lối sống phải gồng gánh lên để cho hoàn hảo. Người ta thôi không còn ép mình phải đo đếm từng nhịp tim, hay đày đọa cơ thể trong những bài tập vắt kiệt sức lực nữa. Bây giờ, điều người ta thèm khát nhất là sự vỗ về, là tìm thấy một chốn an toàn cho tâm trí đang rệu rã.
Và ngay trong lúc đang loay hoay không biết đi đâu để trút bỏ gánh nặng ấy, tôi bỗng tìm thấy một “chuyến đi” tuyệt đẹp. Bạn chẳng cần tốn tiền mua vé máy bay, chẳng lo trễ chuyến, cũng chẳng bao giờ sợ hết phòng. Đó là chuyến rong ruổi vào thế giới nội tâm, ngay trên một chiếc thảm tập Yoga bé bằng cái chiếu.
Tấm thảm vuông vức ấy nhìn vậy mà kỳ diệu lắm. Nó giống như một tấm gương soi chiếu rõ mồn một mọi sóng gió đang cuộn trào bên trong bạn. Khi bước đôi chân trần lên đó, mọi hỉ nộ ái ố đời thường bỗng hóa thành những bài học thấm thía. Bạn còn nhớ cái lần mình loạng choạng, mồ hôi mẹ mồ hôi con ứa ra rồi ngã nhào khi cố vất vả chống tay làm tư thế Con Quạ không? Đó đâu phải là sự thất bại rớt mồng tơi để mà giấu giếm. Đó chỉ là cách cơ thể chân thành lên tiếng, nhắc nhở ta bớt tính hiếu thắng lại và biết nhún nhường, kiên nhẫn hơn với chính mình.
Càng quẩn quanh với thảm, tôi càng thấm thía một điều: Khỏe mạnh thực sự không phải là uốn người dẻo dai vặn vẹo hay lộn nhào tài tình để người đời trầm trồ. Khỏe mạnh là khi ta có đủ dũng khí ngồi im lặng, đối mặt với những góc khuất tối tăm nhất trong lòng, để rồi chính sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy sẽ thắp lên một thứ ánh sáng tỏ tường, xua tan mọi mỏi mệt.
Nằm bãi cỏ ngắm một bầu trời đêm đầy sao ở vùng thảo nguyên vắng lặng quả thực rất xoa dịu. Nhưng một khoảng không rỗng rang, trong trẻo ngay giữa tâm hồn mình mới là chốn nương náu bình yên và vững chãi nhất. Suy cho cùng, chuyến đi đáng giá nhất đời người không phải là đi xa được bao nhiêu dặm đường, mà là biết cách quay về làm bạn với chính mình.

Chuyến khởi hành vĩ đại ấy chẳng hề ồn ào. Nó chỉ cần bạn nhẹ nhàng tháo đôi giày ra, cất đi chiếc điện thoại đang réo chuông liên hồi, gói ghém lại những bộn bề âu lo sang một bên, hít một hơi thật sâu và cho phép mình được sống trọn vẹn ngay khoảnh khắc này.
Thảm đã trải rồi. Bầu trời trong tim đang đợi. Bạn đã sẵn sàng khởi hành chưa?
Yoga With Andy












































Leave a comment