“…Ta đi qua những vòm cong thế kỷ
Nhặt chút bình yên giấu phía sau thềm
Nơi những góc vuông không còn sắc lẹm
Chỉ có dịu dàng, che chở, bao dung.
Gió sông Hằng thổi mòn miền xứ Ấn
Vòm đá vàng nghiêng bóng nắng hoàng hôn
Khung cửa mở ôm khoảng trời lộng gió
Cúi đầu qua, rũ bớt những bồn chồn.
Ngược dốc cao ta tìm về xứ tuyết
Nepal trầm mặc, cửa thông thung
Nét gỗ chạm nương vòm cong hiền triết
Tiếng chuông xoay ngân vọng cõi vô cùng.
Rồi một ngày về nép dưới mưa Huế
Cổng thành rêu soi bóng nước Hương Giang
Vòm lối cũ nép mình nghe dâu bể
Bước chân qua, lòng bỗng nhẹ thênh thang.
Đi qua bao nhiêu vòm cửa vạn dặm
Mới hay tâm mình thèm góc nương thân
Một nét lượn xoa dịu đời dịu vợi
Khép lại bên ngoài, vỗ về bàn chân….”
(ADoTG)

Lựa chọn một vòm cửa cong thay vì những đường góc vuông vức quen thuộc trong kiến trúc hiện đại, đó không đơn thuần là câu chuyện về gu thẩm mỹ, mà là tiếng nói bên trong của một tâm hồn biết lắng nghe không gian.
Khi ai đó bị thu hút bởi những đường cong của hệ cửa này, điều đó thường hiển lộ vài nét tính cách và tư duy sống khá đặc biệt.
Kiến trúc đô thị vốn dĩ đã quá thừa thãi những chiếc hộp vuông vức và những đường thẳng sắc lẹm của bê tông. Việc chọn một hệ cửa cong cho thấy chủ nhân là người muốn tìm kiếm sự giải thoát khỏi tính đồng điệu, cứng nhắc của đời sống công nghiệp. Họ yêu thích sự tự do, mong muốn tạo ra những nhịp điệu mềm mại và uyển chuyển hơn cho dòng chảy thị giác trong ngôi nhà mình.

Nhu cầu về một khoảng trú ẩn được bảo bọc
Trong tâm lý học không gian, những đường cong và hình vòm luôn mang lại cảm giác an toàn, gợi nhắc về những cấu trúc nguyên sơ mang tính che chở như hang đá tự nhiên hay một cái ôm ấm áp. Người thích cửa cong thường có xu hướng trân quý những giá trị thuộc về nội tại. Đối với họ, bước qua một vòm cửa giống như việc bước vào một thế giới riêng biệt, một khoảng lùi dịu dàng để rũ bỏ hoàn toàn những hối hả, lo toan bên ngoài.

Sự nhạy cảm với ánh sáng và bóng đổ
Nếu đường vuông tạo ra những ranh giới sáng tối phân định rõ ràng thì bề mặt cong của hệ cửa vòm lại để cho ánh sáng vuốt ve, lan tỏa một cách mịn màng. Người chọn thiết kế này thường sở hữu một đôi mắt quan sát tinh tế. Họ không chỉ nhìn thấy cái cửa, họ nhìn thấy cách vòm cong ấy giữ lại một chút bóng đổ dịu nhẹ, cách vạt nắng cuối ngày trượt dài trên mép tường, tạo nên một bức tranh động thay đổi theo từng giờ.

Sự giao thoa giữa hoài niệm và tính duy mỹ
Vòm cửa cong là chứng nhân của lịch sử kiến trúc, từ những thức cột cổ đại đến nét phóng khoáng của phong cách Địa Trung Hải. Người yêu lối thiết kế này thường mang một tâm hồn lãng mạn và có chiều sâu. Họ biết cách nhặt nhạnh nét hoài cổ để đặt vào bối cảnh đương đại một cách khéo léo, biến không gian sống thành một thực thể có dòng thời gian ngưng đọng, thay vì chạy theo những xu hướng nhất thời.
Chính sự mềm mại có chủ đích ấy khiến ngôi nhà không còn là những bức tường vô tri, mà trở nên biết bao dung và vỗ về những mỏi mệt của con người.
Andy On The Go
Source: Urdesign & Pinterest










































Leave a comment