“Right now, you are like a bubble that says the air that I hold in my lungs is my air. You still have to exhale!”
(Sadhguru)
Ngay lúc này, bạn giống như một chiếc bong bóng đang kiêu hãnh tuyên bố rằng luồng khí tôi giữ trong buồng phổi là của riêng tôi. Nhưng hỡi ôi, bạn vẫn cứ phải thở ra.
Chiếc bong bóng nước mỏng manh nổi lềnh bềnh trên mặt hồ là một ẩn dụ đầy xót xa cho cái tôi nhỏ bé của con người. Lớp màng xà phòng sặc sỡ ấy vô tình tạo ra một ranh giới chia cắt, khiến khối không khí bên trong lầm tưởng rằng nó là một thực thể độc lập, cao quý và tách biệt hoàn toàn với bầu khí quyển bao la bên ngoài. Sự kiêu hãnh ngốc nghếch ấy cũng giống hệt như cái cách chúng ta bám chấp vào hình hài, tri thức và những trải nghiệm cá nhân, rồi tự đắc xưng tụng cái ngã của mình là độc tôn.
Nhưng thiền tập về hơi thở sẽ chỉ cho bạn thấy một sự thật trần trụi khác. Dẫu bạn có tham lam hít vào một hơi thật sâu, dẫu bạn có cố gắng nín thở và giữ chặt luồng sinh khí ấy trong lồng ngực đến mức gương mặt đỏ gay tía tai, thì đến một giới hạn tận cùng, buồng phổi của bạn vẫn bắt buộc phải tống khứ luồng khí ấy ra ngoài. Nếu không chịu buông bỏ, bạn sẽ chết ngạt. Sự sống là một quá trình trao đổi chất liên tục, là sự luân chuyển không ngừng nghỉ của nhận và cho, của sinh và diệt.
Chẳng có khối không khí nào là của riêng bạn. Ngụm gió bạn vừa hít vào hôm nay có thể đã từng lướt qua tán lá bồ đề nơi Đức Phật tĩnh tọa hàng ngàn năm trước, và hơi thở bạn vừa buông ra sẽ tiếp tục du hành để tưới tẩm cho một mầm cây đang nhú ở phía bên kia bán cầu. Khi nhận ra bản thân chỉ là một trạm luân chuyển của năng lượng vũ trụ, sự bám víu vào cái tôi cá nhân sẽ vỡ tan như bong bóng xà phòng chạm mặt nước, để lại một khoảng không thênh thang vô tận.
ADoTG











































Leave a comment