Moutain, Hill, Climbing

Huế và Em (2)

Tập 2: Huế, ta đi lang thang quên ngày tháng

Làng hương Thuỷ Xuân.

Hơi commercial lố lố nhưng cách xếp màu sắc cũng ưng. Cũng thuê một bộ đồ, guốc dong, làm khùng làm điên cho dzui dưới cơn mưa Huế.

Đồi vọng cảnh

Tự dưng đang ở đồng bằng, uốn lượn quanh sông Hương, cái bụp là lên cheo leo trên một ngọn đồi thông. Đúng là ngày xưa vua chúa xa xỉ thật. Di chuyển từ cung ra vọng cảnh đồi chắc tốn kém lắm.

Hai đứa cởi xe máy đi hẳn qua một đồi nghĩa trang chập chùng.

Toàn mộ với mộ. Mộ lớn, hoành tráng, kiêu sa. Mộ nhỏ, đơn giản, nghèo nàn.

Tạo thành bức tranh nhấp nhô…

Một trải nghiệm rất thú vị.

Lăng Tự Đức

Đẹp và cổ kính. Đi lòng vòng từ cửa chính, qua cửa phụ, vào khu phế tích nơi cung tần mỹ nữ của vua chúa ở ngày xưa.

Những viên gạch. Nhưng bãi đất phế tích còn lại. Những bậc cửa, mái ngói, tranh liễn còn lại. Những chỉ dụ, sắc phong còn được giữ lại đến nay.

Đẹp và đượm màu buồn.

Chùa Từ Hiếu

Chùa rất giản dị, nằm khuất trên một ngọn đồi, bao phủ bởi cây cổ thụ và tre. Một hồ cá nằm ngay sau cổng chính, rất đặc trưng kiến trúc theo phong thủy ngày xưa.

Buổi trưa, chùa vắng. Đi dạo dưới cái mát rượi, hòa theo tiếng chuông gió & tiếng xào xạc của tre, rất đỗi bình yên. Nếu bạn duyên về chùa, hãy ngồi ở bến nước hồ sen dưới tán cây lý nhé.

Cây Mắt Biếc

Một cây ngô đồng nằm trơ trọi giữ cánh đồng. Nghe nói phim Mắt Biếc quay cảnh ở đây. Nhưng đẹp vì nó nằm chơi vơi, bóng cây rất to, bao hết cả một khu cánh đồng.

Chiều trên phá Tam Giang

Mùa này nước đang dâng cao, ngập cả cầu tàu, ngập luôn cái xóm nghèo phía xa xa.

Có một bến tàu Cồn Tộc thì phải, cũng gần như mất dấu dưới mặt nước phá Tam Giang.

Nhớ lại một câu ca dao “Thương em, anh cũng muốn vô, Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang”.

Làng bích họa Ngư Mỹ Thạnh ở Huế

Đi bộ vào khu làng chài nổi tiếng với các tranh vẽ trên tường của người dân. Một buổi chiều thanh bình, dân trong làng chỉ lưa thưa. Chắc họ ra phá đánh cá hết rồi. Làng dọc ngang các bức tranh về cuộc sống ngư dân trên phá nguy hiểm nhất miền trung, cũng trù phú bậc nhất Việt Nam.

Cảm nhận hơi thở bình yên của từng con thuyền làm bằng thiếc, đang nhấp nhô trên mặt nước chiều tà.

Ca Huế trên sông Hương

45 phút bồng bềnh trên Sông Hương, ngắm cầu Trường Tiền về đêm, lắng nghe câu hò Huế, những âm thanh của Huế. Các cô cùng với tà áo dài Huế, cất lên giọng rất Huế.

“…Sao anh không về thăm lại Miền Trung, Thăm đồi Đỉnh Ngự và nước Hương Giang…”

Mọi thứ nhẹ nhàng, dễ chịu khép lại một ngày thanh bình ở Huế mộng mơ.

Gác Trịnh

Căn gác nhỏ từng là “một chốn đi về” của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn vào những năm 60-70 của thế kỷ trước. Tại đây ông đã sáng tác những bản nhạc đầu tiên của mình.

Ban công rất xinh, nơi ông nghía cô Diễm tan học về qua cầu trên con sông An Cựu.

Có một lá thư tỏ tình thắm thiết ông dành cho cô Ánh “…Anh nhớ Ánh lắm mà ngôn ngữ thì quá chật hẹp, quá cũ kỹ không chuyên chở nổi sự nhớ nhung này. Nên anh đã nói đã nhắc mãi mỗi ngày mà vẫn chưa đỡ nhớ tí nào…”

Mà sao ông này lắm mối nhỉ!

By the way, kế bên là một quán cafe tên “Nghia Cafe” cũng xinh không kém.

Nhà thờ chính tòa Phủ Cam

Một kiến trúc Châu Âu giữa lòng miền Trung do kiến trúc sư tài ba Ngô Viết Thụ thiết kế.

Google search mới phát hiện ra vài điều thú vị: mặt bằng thiết kế sẽ có hình cây thánh giá; hai trụ chính hai bên tạo thành hình quyển kinh thánh mở ra; nhìn từ dưới lên, cảm giác như một con rồng bay lên trời cao.

Một tuyệt tác của xứ Thơ.

Về Cung An Định nhớ bức thư gửi em trà xanh Lý Lệ Hà.

Xuôi trên dòng sông An Cựu bình yên, cung An Định thấp thoáng sau hàng cau & bức tường thành đặc trưng xứ Huế (citadel-thành lũy).

Vừa đi dạo xung quanh, vừa suy nghĩ từ kinh thành sang đây xa tít mù khơi, sao bà lại chọn dòng sông An Cựu để về vườn lánh đời?

Kiến trúc thì đẹp khỏi phải bàn. Đi thẳng ra phía sau là hai gian nhà dành cho kẻ hầu người hạ. Chính giữa từng 1 hí viện nơi bà xem hát. Giờ chỉ còn lại một bãi đất trống và một vườn trà & nguyệt quế do ekip phim Gái Già Lắm Chiêu để lại.

Hai hồ cá khổng lồ hai bên tạo nên một khu vườn thượng uyển xua tan mọi thứ tranh đua bên ngoài.

Đi hết một vòng, nhận ra, bà về đây là một điều quá hợp lí, sáng suốt.

Tự dưng nhớ lại đoạn thư 66 chữ của bà gửi đến em trà xanh ngày ấy, “…Em Lý Lệ Hà thân quý. Chị ở xa đức Cựu hoàng hàng mấy vạn dặm trùng dương, nhưng chị biết rằng em đang hết lòng hết sức chăm sóc Cựu hoàng ở Hồng Kông. Chị cầu mong lịch sử mai đây không buông rơi Cựu hoàng, còn gặp lại nhau. Đức Từ Cung Thái hậu và chị trọn kiếp nhớ ơn em. Chị Nam Phương!”

Một người phụ nữ mình ngưỡng mộ.

Con đò Vỹ Dạ ngược bến Bao Vinh

Trong phim Mắt Biếc có quay một phố cổ ven sông, đó chính là phố Bao Vinh. Nhìn sơ sơ nó giống như phố người Tàu ở Mỹ Tho, hay Long Xuyên, An Giang. Mấy cái biển quảng cáo thơi xưa, font chữ vang bóng một thời. Những căn nhà phố xây cách đây chắc 40-50 năm. Cái đình thần trước mỗi một làng nằm oai vệ. Phía dưới sông, mấy chiếc đò ngang lững lờ đưa khách từ bến này sang cồn bên kia.

Lâu lâu thoảng lên mùi cá, mùi xì dầu, mùi ẩm mốc, và mùi làng quê bình yên.

Đi qua 13 đời vương quyền trên từng bước chạy thành Huế rêu phong mờ.

Buổi tối, nếu không biết làm gì, hãy xỏ giày và dạo quanh thành nội. Chỉ khoảng 5KM nhưng cho bạn một cảm giác rất đặc biệt.

Royal walking!

Sải bước qua từng mặt thành, bạn sẽ tự hào về những công trình người xưa để lại sao nó quá oai phong uy nghi đến thế. Vì sao nó vẫn trụ được đến ngày nay. Rồi bạn sẽ thấy từng mảng tối mảng sáng của thành. Có bao giờ bạn nghĩ vì sao khu này đèn rất sáng, khu kia đèn tắt ngủm không. Thậm chí, tường thành cũng không phải theo một cạnh hình vuông thẳng tắp.

Thở và mỉm cười với cái uy nghiêm của thời xưa…

Nhà Vườn An Hiên, nơi giàu sang hội tụ

Nhà đẹp, quy hoạch làm commercial nhưng chỉnh chu.

Ấn tượng là mấy bộ trường kỉ, khảm xà cừ, rồi cái tủ thuốc gia đình thôi mà sao công phu đến thế.

Đẹp đến phát hờn.

Một vườn cây ăn trái có đủ hương sắc các mùa.

Một kiến trúc nhà có đầy đủ tính phong thủy.

Tâm đắc với lời dẫn của cô bé người Huế “bậc cửa cao khi bước vào nhà nhắc nhở chúng ta phải nhìn xuống để tránh bị vấp. Vô tình cũng chính là ý đồ muốn chúng ta phải cúi đầu khi bước vào nhà, một biểu hiện kính trọng gia chủ”.

Quá insightful!

Chùa Linh Mụ hiền hòa bên dòng Hương

Thiên Mụ ngày trở lại, không đông đúc, ồn ào như ngày xưa. Vẫn đẹp, vẫn cổ kính qua từng bước chân qua từng bậc tam cấp.

Bình yên là khi bước đi mà không cần phải cố gắng. Mỉm cười, chắp tay trước điện. Mỉm cười bước qua khung cửa. Mỉm cười vì mình biết mình đang mỉm cười.

Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp, thương nhau rồi xin kịp về mau.

Cảm giác đi bộ qua cầu Trường Tiền ban đêm, chạy theo từng thời khắc đổi màu của từng nhịp cầu cho ta cảm giác rất lạ. Pattern lặp lại, mười hai nhịp vẫn đó.

Cầu vẫn đấy. Dòng sông Hương vẫn đấy. Nhưng cảm xúc mỗi người mỗi thời điểm sẽ khác.

Bình yên cùng nhau sải bước qua từng nhịp cầu.

Cũng là một trải nghiệm.

Đò từ Đông Ba, đò qua Đập Đá

Rất bất ngờ vì đang đi trên một con đường thẳng thớm, bỗng dưng rất xuống cái bụp con đường lấp xấp đầy nước. À thì ra đây là Đập Đá.

Rồi chui vào một con đường nhỏ xíu, ra một quán nhậu ở bờ sông Hương.

Một cái view quá nhiều đô, cùng với các anh chị em làm kiến trúc Huế.

Nghe những câu chuyện chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe. Ra về với lòng biết ơn vô bờ bến.

Và đã hứa với anh bạn sẽ viết một cảm nhận về câu chuyện của những cục gạch từ Bắc tới Nam.

Huế không có gì ngoài những cơn mưa sụt sùi.

Huế không có gì ngoài tà áo tím trên sông Hương, với câu hò bất tận.

Huế không có gì ngoài những đền đài, lăng tẩm, cái còn cái mất.

Huế không có gì sự dày về mọi thứ.

Nhưng, Huế còn có nhiều thứ lắm.

Quan trọng là bạn có dám khám phá không thôi.

Yêu Huế!

Sài Gòn, 06/11/2022

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s