Moutain, Hill, Climbing

Những con dốc

Hôm qua, đương leo lên cột, vô tình chạm đúng vào cái vết thương bị lâu lắm rồi đến mức không nhớ hồi nào. Tự nhiên thấy nhói. Mà méo phải nhói chỗ vết thương. Tim ngưng đập tạm thời trong vài giây.

Bò xuống, cô chửi quá trời. Ngồi bệt xuống nghỉ mệt và thở.

Rồi nhớ lại những con dốc. Rồi lại nhớ lại những lần nắm tay nhau đi qua con dốc. Rồi lại xót xa một mình, tay này tự nắm tay kia dắt nhau qua mấy con dốc.

Rồi ngô nghê nhớ đến 1 đoạn của Vũ Thành An

“…Ta lần mò leo mãi, không qua được vách sầu.

Ta tìm một tiếng yêu, thấy toàn là sầu đau.

Ước mộng ngày thơ bé, chưa xin được chút nào.

Suốt đời còn ước ao, khát vọng còn cấu cào…”

Rồi tự mỉm cười.

Dốc thì đầy. Người thì tính vẫy nhây. Để xem ai nhây hơn ai.

Mỗi con dốc luôn cho bản thân một trải nghiệm. Vui. Buồn.

Sau vài chục con dốc, tự thân sẽ biết cách cân đong đo đếm cái nào nên giữ, cái nào chỉ là thoáng qua.

Mà thiệt ra nên nhét hết vào cái ngăn mang tên tiềm thức. Lâu lâu tức cảnh sinh tình, nó tự ói ra cho đời thêm vị.

Chứ sống lây lất, nhạt lắm.

Tuy nhiên, respect cuộc sống mỗi người hén.

Có lúc leo dốc (physical), ví dụ dốc rada của Dalat Ultra Trail, hay mấy chục cái dốc lớn nhỏ ở Kala…, mình cũng ráng mỉm cười…cho qua.

Đời nhẹ.

Vì luôn có một chân lí “vượt qua một (vài/nhiều) con dốc, bạn lên đỉnh, mọi thứ sẽ rõ ràng, xinh tươi hơn.”

(ai nói, không biết)

-Cho một ngày Sài Gòn nóng nực-

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s