The Series: Vũ Điệu Từ Hư Không

Có những khoảnh khắc trong đời, ngôn từ bỗng trở nên quá chật chội để chứa đựng sự vĩ đại của đức tin. Đó là lúc con người bắt đầu nhảy múa. Không phải để trình diễn, chẳng phải để phô diễn kỹ thuật, mà để tan biến vào hư không. Nhảy múa, trong hình thái nguyên sơ và thuần khiết nhất, chính là cách chúng ta dùng vật chất của cơ thể để đối thoại với cái phi vật chất của thánh thần.

Khởi đầu từ một nhịp rung động

Bạn hãy thử tưởng tượng mình đang đứng giữa một ngôi đền cổ, nơi bóng tối và ánh sáng giao thoa trong làn khói trầm bảng lảng. Khi tiếng chuông ngân lên hay nhịp trống bắt đầu dồn dập, có một luồng năng lượng vô hình chạy dọc sống lưng, thúc giục đôi bàn chân ta rời khỏi mặt đất. Đó không phải là một sự ngẫu hứng tầm thường, mà là tiếng gọi của bản năng xưa cũ, một sợi dây liên kết từ thời hồng hoang giữa con người và cõi vĩnh hằng.

Nếu tôn giáo là con đường, thì vũ điệu chính là những bước chân đầy cảm xúc trên con đường đó. Từ hàng ngàn năm trước, khi con người còn chưa có chữ viết, họ đã biết dùng nhịp điệu của thân thể để khẩn cầu những cơn mưa, dùng cái vươn vai mạnh mẽ để tạ ơn vầng thái dương. Qua thời gian, những chuyển động ấy được gọt giũa, được thổi vào những triết lý sâu xa để trở thành một phần không thể tách rời của tâm linh nhân loại.

Tại sao lại là múa? Có lẽ vì trong mọi trạng thái của con người, múa là lúc ta đạt đến sự hợp nhất cao nhất giữa thân, tâm và trí. Khi một tu sĩ xoay tròn, khi một chiến binh dậm chân, hay khi một vũ nữ uốn cong đôi bàn tay, họ không còn thấy sự hiện diện của cái tôi cá nhân. Họ trở thành một chiếc bình rỗng, để năng lượng của vũ trụ, của thánh thần tràn vào và lấp đầy. Lúc ấy, cơ thể không còn là gánh nặng của xương thịt, mà hóa thành một nhịp cầu lung linh bắc qua vực thẳm của sự hoài nghi.

Hành trình của những linh hồn chuyển động

Trong series mang tên Vũ Điệu Từ Hư Không này, tôi không mời bạn đến xem một buổi biểu diễn văn hóa thông thường. Tôi mời bạn cùng tôi đi sâu vào những vùng không gian nơi thực và hư chỉ cách nhau bởi một nhịp thở.

Chúng ta sẽ cùng nhau quan sát cách mà các tôn giáo chính thống biến mỗi cử chỉ tay thành một mật mã của kinh kệ, nơi sự kỷ luật của hình thể trở thành lời nguyện cầu trang nghiêm nhất. Rồi ta lại rẽ sang những nẻo đường của huyền học và sự xuất thần, nơi con người buông bỏ hoàn toàn ý thức để cơ thể được dẫn dắt bởi những linh hồn hay những thế lực siêu nhiên.

Chưa dừng lại ở đó, hành trình này còn đưa ta trở về với lòng đất mẹ bao dung qua những điệu múa bản địa của những bộ lạc xa xôi, nơi hơi thở của thiên nhiên và nhịp đập của tổ tiên vẫn còn vẹn nguyên trong từng bước nhảy. Chúng ta cũng sẽ thấy niềm tin ấy len lỏi vào đời sống dân gian, hóa thân thành những lời chúc tụng thái hòa trong mỗi dịp lễ hội cộng đồng.

Và ở trạm dừng chân cuối cùng, chúng ta sẽ dành trọn một khoảng lặng để nhìn lại chính mảnh đất quê hương mình. Một Việt Nam với những điệu múa mang hồn cốt dân tộc, từ nét uy nghiêm của cung đình đến sự rộn rã, chân chất nơi sân đình, nơi mà thánh thần và con người dường như cùng chung một nhịp đập của niềm tin.

Một cái nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ nghệ thuật

Tôi sẽ không viết về múa như một nhà nghiên cứu nhân chủng học khô khan với những số liệu hay định nghĩa cứng nhắc. Tôi muốn chúng ta cùng đứng trong một ngôi đền cổ ở Bali để thấy cái rung mình của những vị thần, cảm nhận cái se lạnh của vùng cao nguyên Tây Nguyên khi tiếng chiêng vang lên, hay nghe tiếng chuông rung trên đỉnh núi Tây Tạng huyền bí.

Ở đó, múa không chỉ là múa. Đó là tiếng lòng của nhân loại gửi vào khoảng không bao la, là khát vọng được hiểu, được bảo vệ và được hòa tan vào một điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân mình. Đó là cách con người nói với vũ trụ rằng chúng ta đang hiện hữu, đang trân trọng và đang tìm cầu sự an lạc.

Hãy chuẩn bị cho mình một tâm thế tĩnh tại, để từ hư không này, những vũ điệu sẽ bắt đầu trỗi dậy, dẫn lối cho tâm hồn chúng ta đi về phía ánh sáng của sự thấu cảm và lòng trắc ẩn.

By Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts