Vùng biển Aegean luôn mang trong mình một vẻ đẹp thần thoại và bao la đến nghẹt thở. Đứng trước sự kỳ vĩ ấy những người làm nghề thường rất dễ rơi vào một cái bẫy. Đó là khát vọng dựng lên những khối nhà đồ sộ kiêu hãnh vươn mình ra mép sóng để đánh dấu sự hiện diện của con người. Thế nhưng khi đặt chân đến hòn đảo Syros hoang sơ xưởng kiến trúc Ateno đã chọn một con đường hoàn toàn ngược lại. Họ khước từ việc phô trương hình khối. Họ chọn cách tự đào sâu vùi mình và lẩn khuất vào lòng vách đá để thai nghén nên khu nghỉ dưỡng Olen.

Cuộc đối thoại giữa lòng đất và đại dương

Triết lý của Olen không bắt nguồn từ việc đắp thêm vật chất lên bề mặt địa hình. Thay vì tạo ra những hình khối ba chiều tranh giành tầm nhìn với biển cả những người kiến tạo đã coi tự nhiên là nhân vật chính duy nhất. Khối nhà được cắt gọt giấu mình dưới những triền dốc mô phỏng hình dáng của một nhà hát vòng cung cổ đại. Nó không kiêu ngạo đứng trên mặt đất mà ngoan ngoãn chìm sâu vào lòng đất.

Cấu trúc của khu nghỉ dưỡng tựa như một cuộc dạo chơi của hình học đan xen với thiên nhiên. Nó được chia thành ba nhịp điệu dung dị dắt díu nhau nương theo địa hình qua những lối mòn dốc khúc khuỷu. Con đường ấy dẫn dụ bước chân du khách đi từ những khoảng không mở toang lộng gió dần dần tiến sâu vào sự tĩnh mịch và riêng tư tuyệt đối ở tận cùng vách đá.

Điều tuyệt vời nhất của một công trình ngầm thường nằm ở cách nó chơi đùa cùng ánh sáng. Dù vùi mình dưới lòng đất Ateno không hề để cho Olen rơi vào sự bức bối ngột ngạt. Bằng cách trổ những giếng trời khéo léo kết hợp cùng gam màu trắng ngà mộc mạc và sàn đá sáng màu họ đã dẫn dụ ánh dương tràn vào tận sâu các ngóc ngách. Bước đi trên nền đá mát lạnh giữa mùa hè Địa Trung Hải rực lửa người ta có cảm giác như đang được một hang động cổ xưa ôm ấp vỗ về. Toàn bộ lớp vỏ của công trình được bao phủ bởi một loại vữa nhám mang sắc màu của đất nung tiệp hẳn vào màu của đồi cỏ khô và những phiến đá sần sùi xung quanh.

Bóng dáng quê nhà và nỗ lực tàng hình

Khi ngắm nhìn cách Olen lẩn khuất vào vách đá phương xa tự nhiên tôi lại trăn trở tìm kiếm một hình bóng đồng điệu nơi quê nhà. Và rồi tôi mỉm cười khi nghĩ về The Park một dự án hiện diện ngay tại thành phố Vinh tỉnh Nghệ An do những người thợ làm nghề tại MIA Design Studio kiến tạo. Nếu Olen chọn vách đá làm nơi ẩn nấp thì The Park lại chọn cách chìm hẳn vào những thảm cỏ xanh mướt ven bờ sông Lam.

Giống như cách các kiến trúc sư Hy Lạp khước từ sự đồ sộ đội ngũ thiết kế tại Việt Nam cũng mang một tham vọng tuyệt đẹp về sự vô hình. Khi nhìn từ trên cao xuống bạn sẽ gần như không thấy một tòa nhà nào hiện diện ở The Park. Tất cả những gì lọt vào tầm mắt chỉ là những nếp gấp nhấp nhô của đồi cỏ những lối đi uốn lượn và mặt hồ tĩnh lặng. Họ đã đẩy toàn bộ khối lượng công năng xuống bên dưới một hệ mái xanh khổng lồ. Ranh giới giữa kiến trúc và mặt đất bị xóa nhòa hoàn toàn. Tòa nhà đã tự nguyện biến mất để nhường lại sân khấu trọn vẹn cho bầu trời và cây lá.

Lời giải vi khí hậu từ sự tĩnh tại

Việc vùi mình vào cảnh quan không chỉ là một nét vẽ lãng mạn. Nó là một giải pháp nương tựa vào vi khí hậu cực kỳ thấu cảm. Nếu Olen tận dụng lòng vách núi để làm mát không gian giữa mùa hè Hy Lạp thì The Park dùng chính lớp đất và thảm thực vật trên mái nhà để xoa dịu cái nắng gắt gỏng của dải đất miền Trung oằn mình trong gió Lào.

Lớp mái xanh ấy đóng vai trò như một màng cách nhiệt tự nhiên khổng lồ. Nó ôm ấp và vỗ về giúp cho không gian bên trong luôn dịu mát. Những khoảng vát cắt mở ra cảnh quan được tính toán kỹ lưỡng để đón trọn luồng gió mát từ sông Lam thổi vào tạo ra một sự luân chuyển không khí nhịp nhàng.

Vẻ đẹp của sự vắng mặt

Đỉnh cao của kiến trúc đôi khi không phải là việc thêm thắt nhào nặn mà là nghệ thuật biết lùi lại. Khi một công trình chọn cách vô hình nó lại chạm đến cảm xúc của con người một cách sâu sắc nhất. Dù là khoét sâu vào vách đá xa xôi hay cuộn mình dưới thảm cỏ quê nhà những người kiến tạo đều đang kể chung một câu chuyện. Đó là lòng trắc ẩn và sự khiêm nhường của con người trước tự nhiên vĩ đại.

Khép lại những dòng suy tưởng ta chợt nhận ra một triết lý bề thế mà thâm trầm. Đôi khi sự vĩ đại của một công trình không nằm ở việc nó vươn cao đến đâu mà ở việc nó biết cúi thấp xuống nhường nào. Và đôi khi sự vắng mặt lại chính là cách hiện diện ngoạn mục và đẹp đẽ nhất.

Sài Gòn, 24.03.2026

By Andy On The Go

Source: Olen Resort by Ateno Architecture Studio & The photography is by Yiorgis Yerolymbos.

The Park by MIA Design Studio

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts