Nếu không có bóng tối, làm sao ta biết đâu là ánh sáng.
Trong cơn say của sự phát triển, người ta đua nhau thắp sáng mọi ngóc ngách. Đèn đường, đèn biển hiệu, đèn pha trang trí. Thành phố không bao giờ ngủ, và cũng không bao giờ có bóng tối thực sự.
Chúng ta dường như sợ bóng tối. Chúng ta đánh đồng nó với sự xấu xa, nguy hiểm hay u buồn. Nhưng kiến trúc sư vĩ đại là người biết trân trọng bóng đổ.
Hãy nhìn cách nắng chiều in bóng hàng cây lên bức tường vàng. Hãy nhìn bóng râm mát rượi dưới mái hiên rộng. Hãy nhìn sự tranh tối tranh sáng trong một gian chính điện chùa chiền. Chính những vùng tối ấy mới làm cho không gian có chiều sâu và sự linh thiêng.

Bóng đổ là nơi thị giác được nghỉ ngơi. Khi mắt không còn bị lóa bởi quá nhiều chi tiết, tâm trí mới bắt đầu làm việc. Trong vùng bóng tối mờ ảo, trí tưởng tượng được kích hoạt, cảm xúc được nuôi dưỡng.
Cuộc đời cũng vậy thôi. Những nốt trầm, những khoảng lặng, những thất bại hay nỗi buồn chính là những vùng bóng đổ cần thiết. Nếu cuộc đời lúc nào cũng chói chang ánh hào quang thành công, chắc hẳn nó sẽ phẳng lì và nhạt nhẽo vô cùng.
Ta cần bóng tối để nhận diện rõ hơn ánh sáng của chính mình.
THE CAST SHADOWS
If there were no darkness, how would we ever recognize the light.
In the intoxication of development, people race to illuminate every single corner. Streetlights, neon signs, decorative floodlights. The city never sleeps, and it never truly experiences darkness.
We seem to be terrified of the dark. We equate it with malice, danger, or sorrow. Yet, a great architect is one who knows how to cherish the cast of a shadow.

Look at how the afternoon sun traces the silhouettes of trees against a yellow wall. Look at the soothing shade beneath a wide verandah. Look at the twilight dancing inside the main hall of a temple. It is precisely these dark realms that bestow depth and a sense of the sacred upon a space.
Shadows are where the eyes go to rest. When vision is no longer blinded by excessive detail, the mind finally begins its work. Within the dim obscurity, imagination is awakened, and emotions are nurtured.
Life is exactly the same. The somber notes, the silent pauses, the failures, and the sorrows are all necessary shadows. If life were forever blinding with the halo of success, it would undoubtedly be incredibly flat and unbearably bland.
We need the darkness to perceive our own light with greater clarity.
By Andy On The Go













































Leave a comment