Trong thần thoại Nhật Bản Haniyasu là vị thần cai quản đất đai và gốm sứ. Một vị thần được sinh ra từ chính những thứ cặn bã nhất của trần gian để rồi từ đó thai nghén nên sự sống và muôn vàn hình hài tuyệt mỹ. Lấy cảm hứng từ vòng tuần hoàn màu nhiệm ấy xưởng kiến trúc Aatismo đã tái sinh một ngôi nhà cổ tại Kamakura. Không chỉ là một chốn nương náu Haniyasu House là một cuộc đối thoại miên man giữa con người thiên nhiên và những thứ vật chất tưởng chừng đã bị ruồng bỏ.
Hình hài vươn lên từ phế tích
Ngôi nhà nguyên bản mang cốt gỗ tĩnh lặng từ năm một chín sáu bảy đã bị tàn phá nặng nề sau một cơn bão lớn. Thay vì xóa sổ nó để dựng lên một khối bê tông vô hồn những người kiến tạo đã chọn cách nương tựa vào vết thương ấy. Họ gia cố phần khung xương cũ và đặt vào bốn góc nhà bốn khối kiến trúc mới vươn lên mộc mạc và sần sùi tựa như những nhũ đá mọc mầm từ dưới lòng đất mặn mòi của miền biển.
Điều kỳ diệu nhất lại nằm ở lớp áo khoác ngoài. Đó không phải là sơn công nghiệp bóng bẩy hay vật liệu ốp lát xa hoa. Gia đình của kiến trúc sư vốn là những nghệ nhân gốm sứ. Họ gom nhặt những vụn đất sét thừa từ xưởng gốm nung chúng lên rồi trộn lẫn với đất bùn tại công trình. Lớp áo ấy tiếp tục được ướp thêm thứ bột sắt và đồng rỉ sét gom về từ những xưởng cơ khí quanh vùng. Tất cả được phết lên tường để mặc cho nắng mưa và thời gian tự do hoàn thiện nốt phần việc của mình.
Kết quả là một bề mặt loang lổ đầy chất thơ tái hiện lại kỹ thuật tráng men gốm truyền thống. Tường nhà chuyển màu kỳ ảo từ vệt xanh ngọc bích trên đỉnh tan dần thành sắc nâu cam ấm áp và xám xanh trầm mặc ở chân tường. Khi chạm tay vào lớp vỏ sần sùi ấy ta không còn thấy ranh giới giữa một công trình nhân tạo và một phiến đá thiên nhiên.
Sự Cùng tồn tại của những lứa người
Haniyasu House không chỉ độc đáo ở lớp vỏ mà còn ở cách nó ôm ấp một cuộc sống chung chạ giữa hai thế hệ giữa sự già nua và sức trẻ giữa nghệ thuật và đời thường.
Khoảng không gian trung tâm của ngôi nhà rường cột cũ được biến thành một xưởng làm việc mở nơi phòng khách và bếp ăn hòa quyện làm một. Bốn khối nhà mới ở bốn góc là chốn riêng tư của từng thành viên. Phòng của người già vừa là chỗ ngả lưng vừa là xưởng gốm thu nhỏ. Phòng của người trẻ cũng là xưởng vẽ với những chiếc bàn trải dài. Ở góc đông bắc yên tĩnh nhất là một trà thất trải chiếu tatami đón ánh sáng tĩnh lặng từ một giếng trời vuông vức.
Bước vào không gian ấy ta có cảm giác như đang lạc vào một quần cư nguyên thủy nơi ranh giới giữa không gian làm việc và nghỉ ngơi bị xóa nhòa. Mọi thứ cứ thế Cùng tồn tại nương tựa vào nhau mà sống nhẹ nhàng và thong dong.
Lời thì thầm của vật liệu và bóng dáng quê nhà
Ngôi nhà dạy chúng ta bài học về sự buông bỏ để vật liệu được quyền sống đời sống riêng của nó phơi mình đón nhận sự ăn mòn của thời gian. Đó là một kiến trúc biết nhún nhường. Một kiến trúc thấu hiểu rằng con người cuối cùng cũng chỉ là một phần nhỏ bé của tự nhiên và mọi thứ chúng ta xây lên rốt cuộc rồi cũng sẽ phải hòa mình trở lại vào lòng đất.
Ngắm nhìn Haniyasu tự nhiên tôi lại nhớ đến dải đất miền Trung quê mình nhớ về một xưởng gốm nằm lặng lẽ bên bờ sông Thu Bồn ở Quảng Nam. Công trình mang tên Terra Cotta Studio của những người thợ làm nghề tại Tropical Space cũng mang một nhịp đập đồng điệu đến kỳ lạ.
Nơi ấy không có vụn kim loại hay men gốm tráng tường mà chỉ có những viên gạch nung đỏ au xếp so le để đón những cơn gió sông ùa vào. Giữa cái nắng rát bỏng của miền Trung xưởng gốm ấy ôm trọn chiếc bàn xoay của người nghệ nhân vào một khoảng thông tầng ngập nắng gạt bỏ mọi vách ngăn cứng nhắc để mây trời và tiếng đất nung tự do chuyện trò. Dù ở Kamakura mặn mòi gió biển hay bên bờ Thu Bồn dạt dào phù sa những người kiến tạo đều đang cất chung một tiếng lòng. Đó là khi ta biết cúi xuống nâng niu những gì thô mộc và nguyên bản nhất của đất đai kiến trúc sẽ tự khắc trở thành một bài thơ vỗ về tâm hồn.
Sài Gòn, 10.03.2026
By Andy On The Go











































Leave a comment