Người ta cứ nhắc đến hai chữ chiến binh là nghĩ ngay đến sự sắc lạnh, đến những màn tranh đấu nảy lửa sục sôi. Hàng ngày, chúng ta cũng xông pha giữa vô vàn những trận mạc vô hình. Ta vắt kiệt sức mình cho những bản kế hoạch chiến lược, những chiến dịch dài hơi, những buổi họp căng thẳng để bảo vệ một ý tưởng. Ta khoác lên mình một lớp áo giáp, gồng người lên để giành lấy phần thắng, để không bị chìm khuất giữa guồng quay hối hả của một chiều Sài Gòn nhộn nhịp.

Nhưng khi bước lên thảm và trượt dài đôi chân vào tư thế Virabhadrasana, khái niệm về một người chiến binh bỗng nhiên được viết lại hoàn toàn.
“Hạ trọng tâm, đùi song song mặt đất
Mắt buông lơi nhìn xuyên thấu ngón tay
Ta đâu cần thắng thua cùng thiên hạ
Chỉ xin lòng gột sạch những bão lay”
Ở tư thế chiến binh số hai, bạn không lao về phía trước để tấn công bất kỳ ai. Bạn cũng chẳng lùi về phía sau để trốn chạy. Bố cục của hình thể lúc này giống như một định hướng chiến lược vô cùng toàn vẹn. Bàn chân sau bám chặt xuống thảm, làm một chiếc mỏ neo vững chãi đại diện cho những gì đã qua. Đầu gối trước gập vuông góc, hướng về một ngày mai còn chưa tới. Nhưng toàn bộ phần thân trên, trục cột sống và cả trái tim bạn lại nằm tĩnh lặng ngay chính giữa. Bạn ở ngay đây, trọn vẹn trong hiện tại. Hai cánh tay vươn dài sang hai bên như thể đang thiết lập sự thăng bằng cho cả một dải không gian rực rỡ.

Nhiều người tập thường cố rướn người về phía trước, vai xô đi, mắt nhíu lại đầy căng thẳng. Đó là thói quen của việc luôn vội vã chạy theo kết quả cuối cùng. Thế nhưng, khí chất thực sự của tư thế này lại nằm ở ánh nhìn. Một điểm nhìn trượt êm qua những đầu ngón tay, sắc bén nhưng lại vô cùng mềm mỏng. Đó là ánh mắt của một người đã trải qua đủ những thăng trầm, hiểu rõ nội lực của mình nhưng lại chọn cách hành xử đầy trắc ẩn.
Rồi sẽ đến khoảnh khắc cơ đùi trước bắt đầu run rẩy. Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt từ trung tâm rốn. Tiếng nói vội vã bên trong đầu sẽ gào thét bảo bạn hãy bỏ cuộc đi, hãy thu chân về đi. Đó mới chính là chiến trường thực thụ. Cuộc chiến không gươm giáo này không diễn ra với ai khác, mà là sự giằng co với chính thói quen chùn bước của bản thân. Mồ hôi rịn ra trên trán. Lớp áo giáp vô hình mà bạn mang vác suốt ngày dài đang từ từ nứt toác. Bạn thở một hơi sâu, mỉm cười bao dung và quyết định giữ lại thêm một nhịp nữa.

Nguồn: yogaru.ie
Sự kiên định và tĩnh tại ấy mới làm nên cốt cách vĩ đại nhất của một chiến binh.
Hôm nay, nếu những áp lực ngoài kia làm bạn rã rời, hãy trải thảm ra. Đứng thật vững, vươn dài đôi tay, và nhớ rằng chiến thắng lẫy lừng nhất đôi khi chỉ đơn giản là việc ta dám đối diện với chính mình.









































Leave a comment