Sài Gòn ồn ào. Chắc hẳn chúng ta đều đồng ý với nhau về điều đó.

Sự ồn ào ấy hiển nhiên đến mức, đôi khi người ta quên bẵng đi việc phải phàn nàn về những thanh âm chát chúa quanh mình. Tiếng còi xe bíp bíp, tiếng động cơ gầm gừ, tiếng rao hàng lanh lảnh văng vẳng bên tai, và cả tiếng người nói cười xôn xao. Tất cả đan cài vào nhau, cuộn lại thành một lớp vỏ bọc dày đặc, quấn chặt lấy thành phố này mỗi ngày.

Nhưng Quán Cũ lại mang dáng vẻ của một khe hở nhỏ xíu, nép mình khiêm nhường trên lớp vỏ ồn ã ấy.

Chỉ cần bước qua cánh cửa gỗ xỉn màu, mọi âm thanh cuồn cuộn của phố thị dường như bị gọt bỏ lại hết ở phía sau lưng. Không gian ở đây đặc quánh một mùi trầm hương dìu dịu, quyện lẫn với thứ mùi ngai ngái quen thuộc của những trang sách cũ. Ánh sáng trong quán cứ vàng vọt, hiu hắt, yếu ớt thôi, nhưng lại vừa vặn đủ để người ta nhìn thật sâu, thật rõ vào những tâm tư đang khuất lấp của chính mình.

Ở Quán Cũ, người ta không thể nào đi nhanh được. Chiếc cầu thang hẹp vô tình buộc bước chân ai cũng phải chậm lại đôi nhịp. Trần nhà thấp, khiến cái tôi ngạo nghễ đôi khi cũng phải ngoan ngoãn cúi xuống đôi chút để nhường chỗ cho sự tĩnh tại.

Mọi thứ trong không gian này dường như đều được sắp đặt một cách hữu ý, cốt để con người ta biết cách thu nhỏ mình lại. Thu mình vào một góc ghế êm. Thu ánh nhìn lơ đãng vào một trang sách đang đọc dở. Và thu trọn tâm trí đang xao động trở về với khoảnh khắc của hiện tại.

Tôi rất thích ngồi ở đây vào những buổi chiều muộn. Chỉ để lặng yên nhìn những hạt bụi li ti đang lững lờ bay trong vệt nắng xiên khoai rót qua khe cửa. Khách đến đây kỳ lạ lắm. Không một ai nói to, cũng chẳng ai vội vã mải mê với màn hình điện thoại. Giữa những người xa lạ dường như luôn tồn tại một giao kèo ngầm về sự im lặng, một sự tôn trọng tuyệt đối dành cho cõi riêng của nhau.

Giữa một Sài Gòn luôn cuồn cuộn vận động không ngừng nghỉ, giữa những tòa cao ốc sáng choang rực rỡ vươn lên bầu trời, nơi này vẫn cứ lặng lẽ tồn tại. Nó tựa như một sự phản kháng vô cùng dịu dàng với nhịp sống hối hả ngoài kia.

Quán Cũ nhắc nhở chúng ta một điều giản dị. Chậm lại, không có nghĩa là tụt hậu. Chậm lại, đơn giản chỉ là để ta cảm nhận rõ hơn từng nhịp đập của chính mình, để biết mình đang thực sự sống trọn vẹn, chứ không phải chỉ đang buông mình trôi tuột đi theo dòng chảy vô hình của thời gian.

By Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts