Có những ngày ta bước lên thảm tập với một cơ thể trĩu nặng, mang theo cả luồng không khí đặc quánh của phố phường bám chặt vào từng nếp áo. Ta bắt đầu bằng tư thế bồ câu, gập rạp thân người về phía trước, để trán chạm hờ lên mu bàn tay. Cơn đau tức lập tức dội lên từ sâu thẳm nếp gấp hông. Vùng xương chậu phản kháng một cách dữ dội. Bản năng sinh tồn gào thét bảo ta phải nhổm dậy, phải thoát khỏi sự khó chịu này ngay lập tức. Nhưng nếu ta chọn ở lại, chỉ cần hít một hơi thật sâu và nương mình theo trọng lực, một điều kỳ diệu sẽ nhẹ nhàng thành hình.
Người ta thường ví vùng khớp háng giống như một chiếc ngăn kéo lộn xộn của tâm hồn. Bao nhiêu buồn tủi không tên, bao nhiêu kìm nén xót xa, những cái nhíu mày lo toan cho ngày mai, ta đều vô thức vo tròn lại rồi giấu nhẹm vào đó. Ta dùng sự gồng cứng của cơ bắp để tạo thành một lớp áo giáp, tự nhủ rằng chỉ cần mình ôm giữ thật chặt, nỗi đau sẽ không thể tràn ra ngoài làm ướt mặt thảm.
Thế nhưng, nước vốn dĩ không bao giờ bị tổn thương khi va vào đá.
Hãy cứ mềm như dòng nước chảy.
Qua những khúc quanh, bãi đá ngầm.
Mở nếp gấp hông, hít thở chậm.
Mời bao uất ức hóa hư không.

Nước cất giữ sức mạnh vĩ đại nhất của tự nhiên chính nhờ sự mềm mỏng. Nước không cố sức chống cự lại lực cản, nước lách qua từng khe nứt, ôm trọn lấy bề mặt sần sùi của tảng đá rồi ung dung trôi tiếp. Khi ta làm việc với luân xa xương cùng, ta đang học cách mang bản tính linh hoạt của nước vào chính cơ thể mình.
Sự buông bỏ chưa bao giờ là một quyết định dễ dàng. Ta sợ cảm giác chới với khi phải buông tay khỏi một bến đỗ dẫu hao mòn nhưng quen thuộc, hay đơn giản là cởi bỏ một định kiến mà bản thân đã bám víu từ lâu. Ta lầm tưởng rằng việc gồng mình níu giữ sẽ bảo vệ ta khỏi sự sụp đổ. Nhưng thực chất, chính cái nắm tay ngoan cố ấy mới là thứ rút cạn kiệt nguồn nhựa sống bên trong, khiến ta dần trở nên khô cằn và chai sạn.
Khi bạn nằm rạp xuống trong tư thế bồ câu, hãy thôi nghiến răng chịu đựng. Hãy làm một dòng suối mát lành. Hãy để hơi thở mang theo sự bao dung len lỏi vào tận cùng những bó cơ đang oằn mình kháng cự. Bạn sẽ nhận ra, ngay khoảnh khắc bạn đầu hàng trước mặt đất, trút bỏ mọi sự phòng vệ, cơn đau tức bỗng chốc tan biến. Lớp vỏ bọc nứt toác ra, nhường chỗ cho một khoảng không gian rộng lớn và tự do đến nghẹn ngào.
Đời người cũng tựa như một dòng chảy miên man vô tận. Có những đoạn êm đềm trôi giữa hai bờ cỏ xanh, cũng có những khúc cuộn trào qua muôn trùng ghềnh thác. Đừng cố gắng xây đập ngăn dòng cảm xúc. Hãy cứ để nỗi buồn được hiện diện, để niềm vui được râm ran. Nước sẽ rửa trôi đi những cặn bã, rã đông những phiền muộn, trả lại cho ta một tâm trí trong vắt như buổi tinh sương.
Chiều nay, nếu vùng hông còn vương chút mỏi mệt, bạn cứ thong thả trải thảm ra. Trở về làm một dòng nước, và can đảm buông tay.
By Yoga With Andy















































Leave a comment