Có những ngày, chỉ việc đứng xòe năm ngón chân trên mặt thảm cũng mang lại một cảm giác nhọc nhằn. Ta thu một chân lên, chắp hai tay trước ngực, cố gắng găm ánh nhìn vào một điểm tĩnh trên bức tường phía trước. Rồi một cơn gió nhẹ lướt qua rèm cửa, một tạp âm từ còi xe ngoài phố vọng vào, hay chỉ là một dòng suy nghĩ bâng quơ vừa xẹt ngang đầu. Trục cơ thể lập tức rung lắc. Bàn chân trụ lảo đảo. Ta ngã nhào khỏi tư thế.
Trong đầu ta hay vẽ ra một viễn cảnh thật đẹp về sự thăng bằng. Ta mặc định thăng bằng là phải bất động như một bức tượng tạc từ đá khối. Đứng im lìm, hoàn hảo, không một tì vết. Nhưng chúng ta quên mất rằng, thân thể này là một sinh thể đang thở. Trái tim đang đập, máu đang rần rần chảy trong từng huyết quản, lồng ngực đang phập phồng co duỗi. Làm sao ta có thể đòi hỏi một cỗ máy đang rộn rã sức sống như thế phải đông cứng lại.
Hít vào, thả lỏng vầng trán.
Thở ra, thu nhận những chông chênh.
Gió đi qua vòm lá rầm rì.
Rễ sâu dưới đất vẫn lặng im ôm ghì.
Mỗi lần bạn bước vào tư thế cái cây, hãy rũ mắt nhìn xuống cổ chân của mình. Bạn sẽ thấy nó rung lên bần bật. Những bó cơ nhỏ xíu đang liên tục co thắt, điều chỉnh, giằng co với lực hút của trái đất để giữ cho bạn không đổ ụp xuống. Sự rung rinh đó không hề mang ý nghĩa của sự yếu đuối. Đó chính là cách hệ thần kinh đang học hỏi. Nó đang làm việc hết công suất để thiết lập lại trọng tâm. Nếu không có những giây phút chao đảo ấy, cơ thể sẽ vĩnh viễn không biết cách tự đứng vững.

Cuộc đời ngoài kia dường như cũng mang hình hài của một bài tập thăng bằng dài hơi. Có những giai đoạn ta tưởng chừng mình đã xếp đặt mọi thứ rất đâu vào đấy. Công việc êm xuôi, các mối quan hệ tròn trịa, tâm trạng tĩnh lặng. Thế rồi một biến cố bất ngờ ập đến. Ta hoảng hốt khi thấy mọi thứ bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo. Ta gồng mình lên để níu giữ, để kháng cự lại sự xô lệch, để rồi nhận lại những mảng cơ co cứng và một tâm trí rã rời.
Nghệ thuật của sự chông chênh nằm ở chỗ, ta cho phép mình được quyền lảo đảo. Khi sóng gió ập tới, thay vì gồng cứng người lại như một thân cây khô giòn dễ gãy, hãy tập làm một nhành liễu. Hít một hơi thật sâu, mỉm cười nương theo chiều gió. Chao nghiêng một chút cũng không sao. Rớt bàn chân xuống thảm rồi làm lại từ đầu cũng chẳng có gì phải xấu hổ. Điều kỳ diệu nhất của việc tập luyện không nằm ở chỗ bạn giữ được tư thế bao lâu, mà nằm ở khoảnh khắc bạn ngã xuống, bật cười nhẹ nhõm, rồi ung dung thu nhặt lại chính mình để bước vào tư thế một lần nữa.
Bởi vì thăng bằng thực sự chưa bao giờ là chối bỏ những chông chênh. Thăng bằng chính là sự bao dung, là cái gật đầu thấu hiểu giữa những bão giông của đời mình.
Hôm nay, nếu bạn thấy lòng mình hơi nghiêng ngả, cứ bình thản để nó nghiêng. Thở một nhịp dài, và biết rằng ngay cả sự chông chênh này, cũng là một phần của cái đẹp.
By Yoga With Andy















































Leave a comment