Ngồi xuống góc ban công quen thuộc trong một buổi chiều nhạt nắng, khói trà bốc lên miên man rồi từ từ quyện vào hư không. Dạo này sương gió thời gian dường như đã đọng lại thẫm màu hơn nơi khóe mắt. Qua ngưỡng bốn mươi, người ta hay tụm lại hỏi nhau về những đỉnh cao, về những hào quang lấp lánh của sự nghiệp. Thế nhưng, lỡ như đời mình cứ bình lặng, chẳng hề rực rỡ thì đã làm sao.

Hai mươi tuổi, ta cắm cúi lao đi tìm một sân khấu ngập tràn ánh sáng. Ba mươi tuổi, ta quăng mình vào những canh bạc cuộc đời, mong mỏi một lần chói lọi rực danh. Lúc ấy, ta đinh ninh rằng phải cháy hết mình như ngọn đuốc giữa đêm đen mới là sống trọn kiếp người.

Để rồi đến một ngày, đôi chân mỏi nhoài trước những kỳ vọng tự mang vào mình, ta chợt nhận ra rực rỡ cũng mang sức nặng của riêng nó. Nó vắt kiệt những giọt thanh xuân cuối cùng và để lại những khoảng trống hun hút trong tâm hồn. Sự rực rỡ đòi hỏi ta phải không ngừng lao lên phía trước, không cho phép bản thân được yếu mềm hay chùn bước.

Người đàn ông đi qua dốc bên kia của cuộc đời không còn khao khát châm lửa rực trời nữa. Ta lẳng lặng gom nhặt từng chút than hồng âm ỉ, giữ chút hơi ấm lẩn khuất dưới lớp tro tàn mỏng manh. Đời không rực rỡ hóa ra lại là một đặc ân của sự tĩnh tại.

Đó là những ngày thong dong không cần gồng mình chứng tỏ, không nơm nớp sợ ai đó vượt mặt trên đường đua danh vọng. Ta cứ nhẩn nha nếm vị chát dịu của ngụm trà mạn, ngắm nhánh lan mới nhú mầm xanh bên bậu cửa sổ, nghe tiếng lanh canh của mâm cơm ngập ngừng khói bếp. Niềm vui lúc này trút bỏ lớp áo choàng lộng lẫy, chẳng cần ai vỗ tay tán thưởng, chỉ cần tự mình tĩnh lặng vỗ về là đủ.

Khi lột bỏ những lớp vỏ chói lòa bề ngoài, ta mới có đủ khoảng không để nhìn thấu những vết xước mỏng manh bên trong mình. Góc nhìn tuổi bốn mươi hơn chứa chan một niềm trắc ẩn bao la dành cho những điều dang dở, những tỳ vết nhạt phai của một thời bồng bột.

Đời vắng đi nét rực rỡ thì tự bù đắp lại bằng chiều sâu đằm thắm. Ta học cách ôm lấy nỗi buồn nhân thế bằng một vòng tay rộng mở, thấy cái đẹp hiện hữu ngay cả trong những tàn úa mỏng manh. Chẳng cần hóa thân thành mặt trời ban trưa gay gắt, làm một vệt hoàng hôn tím sẫm êm ả buông lơi cũng đã là một kiếp nhân sinh trọn vẹn. Chỉ cần mỗi sớm mai thức dậy cõi lòng nhẹ bẫng, thở một hơi dài không vướng bận âu lo, thì một cuộc đời bình phàm cũng đã ngát hương theo cách của riêng nó.

Sài Gòn chiều mưa,

Thứ 6,13.03.2026

Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts