Cuối mỗi chuỗi chuyển động nhễ nhại mồ hôi, khi mọi nỗ lực của cơ gân đã vơi cạn, ta từ từ cuộn từng đốt sống lưng nằm xuống thảm. Savasana, hay tư thế buông thư, luôn là trạm dừng chân cuối cùng của mọi hành trình. Cơ thể trải dài, tứ chi tách rộng, giao phó toàn bộ sức nặng trĩu trịt của mình vào lòng đất mẹ. Đó là lúc ta chính thức tháo tung cánh cửa để bước vào thế giới của sự tĩnh lặng.
Phố thị ngoài kia vẫn rộn rã tiếng còi xe, tiếng người lao xao mưu sinh dọc ngang những con hẻm nhỏ. Ta thường mang theo cái ồn ã của cõi nhân sinh ấy vào tận trong giấc ngủ. Ta đâm ra sợ những khoảng lặng. Ta quen lấp đầy đôi tai bằng những bản nhạc nối tiếp nhau, bằng những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt, bằng những thanh âm rầm rì phát ra từ màn hình điện thoại. Ta chối từ việc phải đối diện với chính mình trong một bầu không khí yên bạt.
Thu lại ánh nhìn, khép hờ đôi mi.
Mặc kệ thị phi, mặc kệ bận bịu.
Nghe từng thớ cơ từ từ rũ xuống.
Đón một sát na thanh thản, trong veo.
Nhưng khi nằm im lìm trên mặt chiếu cao su này, khép lại đôi mắt vật lý, ta mới ngỡ ngàng nhận ra tĩnh lặng hoàn toàn không phải là sự vắng bóng của tiếng động. Tĩnh lặng là khi ta dọn dẹp đủ một khoảng không gian trống rỗng, để những rung động vi tế nhất bên trong được phép cất lời. Lần đầu tiên trong ngày, ta nghe thấu tiếng nhịp tim mình đang đập thổn thức bên ngực trái. Ta nghe tiếng luồng khí mát lành trôi qua dốc mũi, tràn xuống buồng phổi rồi lại thở hắt ra như một làn sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. Thân thể này, hóa ra vẫn luôn mải miết thì thầm trò chuyện cùng ta, chỉ là ta đã cố tình lờ đi quá lâu.

Nghệ thuật của việc buông thư không nằm ở việc cố gắng vắt kiệt và xóa sạch mọi suy nghĩ. Bản chất của tâm trí là nhảy nhót. Nếu một ý niệm chợt lướt qua, một nỗi lo về xấp hóa đơn cuối tháng, hay một lời trách móc dang dở ở công sở chiều nay bỗng nhiên dội về, bạn đừng vội vàng xua đuổi. Hãy cứ để nó đến, cởi mở quan sát nó như một đám mây mù vừa trôi ngang qua bầu trời tĩnh tại của tâm trí, rồi dịu dàng mỉm cười để nó trôi đi. Chỉ khi ta chấp nhận lùi lại làm một người quan sát không phán xét, ta mới thực sự trao cho hệ thần kinh một cơ hội để tự xoa dịu và chữa lành.
Tiếng chuông xoay dẫu có ngân vang đến đâu, cũng cần một khoảng không yên tĩnh để rung động có thể truyền đi xa nhất. Linh hồn của chúng ta cũng vậy.
Mỗi ngày, hãy cho phép mình có một đặc quyền buông bỏ. Dành ra năm phút hay mười phút cuối cùng, nằm trải mình phơi phới trên mặt đất phẳng phiu. Trả lại tâm trí cho thực tại. Trả lại hơi thở cho buồng phổi. Không cần phân tích đúng sai, không cần gồng mình mong cầu sự hoàn hảo. Chỉ đơn thuần là nằm đó và lắng nghe. Lắng nghe thanh âm của những khoảng lặng đang ươm mầm sự sống ngay giữa rốn của vũ trụ thu nhỏ này.
By Yoga With Andy















































Leave a comment