Mỗi lần bước lên thảm, tôi thường mường tượng cơ thể mình là một công trình kiến trúc đang chờ được thi công lại. Lớp da thịt bên ngoài chỉ là mảng tường vôi, còn hệ xương khớp bên trong mới thực sự là bộ khung chống đỡ toàn bộ tàn dư của thời gian và những cảm xúc vô hình. Khi ta bắt đầu bằng tư thế trái núi, đứng tĩnh lặng giữa căn phòng, ta đang cẩn trọng đặt những viên gạch nền móng đầu tiên cho ngôi đền của chính mình.
Trong nghệ thuật kiến trúc, không một tòa tháp nào có thể vươn cao nếu thiếu đi một nền móng cắm sâu vào lòng đất. Hình hài chúng ta cũng vận hành theo đúng nguyên lý dung dị ấy. Khi mười ngón chân xòe rộng, bám rễ thật chặt vào mặt thảm, ta đang thiết lập một điểm neo đậu an toàn. Bàn chân vững chãi thì khớp gối mới được nương tựa, mâm chậu mới giữ được độ cân bằng, và từ đó trục cột sống mới có đà vươn thẳng tắp lên không trung. Thiếu đi sự kết nối trọn vẹn với mặt đất, mọi nỗ lực rướn người vươn lên đều chỉ mang lại một cảm giác chới với, mỏi mòn.
“…hít vào, mở lồng ngực đón gió.
thở ra, gạch ngói xếp ngay ngắn.
nền móng cắm sâu vào lòng đất.
ngôi đền tĩnh lặng ngự tâm sen...”

Thế nhưng, điều làm nên giá trị cốt lõi của một không gian kiến trúc không nằm ở những khối bê tông đặc cứng, mà nằm ở những khoảng trống được ôm trọn bên trong nó. Thảm tập yoga chính là nơi ta học cách dọn dẹp và nới rộng lại những khoảng không rệu rã của đời mình. Cuộc sống xô bồ ngoài kia thường vô tình ép ta phải thu mình lại. Ta gù lưng khi ngồi làm việc cặm cụi hàng giờ, ta so vai cổ mỗi lúc lo âu, ta khép chặt lồng ngực để tự vệ trước những tổn thương. Dần dà, không gian bên trong thân thể này trở nên chật chội, bức bối, không còn đủ chỗ cho những luồng sinh khí mới tràn vào.
Khi bạn vươn dài cánh tay lên cao trong tư thế chiến binh, hay ngả nhẹ người ra sau mở căng bầu ngực đón khí trời, bạn đang thực hiện một cuộc đại tu cho nội thất của tâm hồn. Bạn đang nới rộng khoảng cách giữa các đốt sống, trả lại sự thênh thang cho trái tim được nhịp đập tự do, và để buồng phổi được giãn nở đến tận cùng giới hạn. Hơi thở lúc này đóng vai trò như một luồng gió thu thanh sạch, luồn lách qua từng hành lang nơ ron thần kinh, quét đi những tàn tro của muộn phiền đã đóng rêu từ lâu.
Công trình nào cũng cần độ lùi của thời gian để thực sự hoàn thiện, và cơ thể bạn cũng vậy. Đừng nôn nóng đòi hỏi một bản vẽ hoàn mỹ ngay từ nét phác thảo đầu tiên. Hãy cứ thong thả quan sát cách từng khớp xương nhẹ nhàng lướt đi, cách các bó cơ tĩnh tại nâng đỡ bộ khung, và cách hơi thở lấp đầy những khoảng trống rỗng. Xây dựng sự vững chãi trên mặt thảm cũng giống như việc bạn đang kiên nhẫn vun vén cho một chốn nương náu yên bình nhất giữa thế gian vô thường này.
Dù nhịp sống ngày mai có vội vã đến đâu, chỉ cần bạn trở về thảm, nhắm mắt lại, vươn dài trục cột sống, ngôi đền của bạn vẫn luôn ở đó, bao dung đón bạn vào lòng.
By Yoga With Andy














































Leave a comment