Người Việt mình từ bao đời nay vẫn luôn ấp ủ một giấc mộng đúc kết bằng gạch vữa. Cất một nếp nhà là chuyện hệ trọng của cả một kiếp người. Chúng ta dốc cạn vốn liếng chắt chiu từng đồng để đổ những khối bê tông thật dày dựng những bức tường thật đặc. Ai cũng thầm mong chốn nương náu ấy sẽ vươn mình đứng vững qua trăm năm giông bão chở che cho vạn đại con cháu mai sau. Nhưng nhịp đập hối hả của những vòng quay đô thị lại mang đến một sự thật xót xa hơn nhiều.

Ở Sài Gòn hay Hà Nội những ngày này ta dễ dàng bắt gặp những dãy nhà ống hay những gian hàng buôn bán rộn rịp chỉ vừa chớm bước qua tuổi đôi mươi đã phải vội vã nhường chỗ cho những khối hình mới. Chúng rời đi không phải vì gạch ngói đã mòn hay cột kèo đã rệu rã. Chúng ngã xuống chỉ vì không còn khoác vừa chiếc áo chật chội của thời đại hay đành bất lực trước cơn khát mặt bằng của một nhịp sống luôn vội vã. Người họa bản vẽ và người cất nhà luôn khao khát neo giữ thời gian vào một không gian hoàn mỹ. Nhưng dòng đời thì cứ mải miết trôi và khi vách tường trở nên quá cứng cỏi nó bỗng hóa thành hòn đá ngáng dòng.

Căn nhà bên kia sông, đối diện nhà Công Tử Bạc Liêu
Sự bám víu vào những khối bê tông bất diệt vô tình để lại một nỗi hoang tàn mang tên xà bần. Mỗi bận một con phố cũ bị giải tỏa hay một xóm nhỏ ven sông bị san phẳng đất đai lại phải oằn mình cõng thêm những núi gạch vụn vô hồn. Chúng ta cứ mải miết vay mượn sự sống của tự nhiên để nhào nặn nên những phế tích không thể phân hủy. Người ta thường sẵn lòng trả tiền để vinh danh khoảnh khắc một công trình kiêu hãnh chào đời. Nhưng chẳng mấy ai dạy chúng ta cách để một nếp nhà được nhắm mắt xuôi tay một cách nhẹ nhàng.

Ở thời đại này chuyện xây cất có lẽ không còn nằm ở việc làm sao để móng sâu tường vách thi gan cùng tuế nguyệt. Câu chuyện thật sự nằm ở vòng tuần hoàn êm ái của vạn vật. Nếu một chốn dừng chân chỉ mang số mệnh ngắn ngủi mười năm thì vật liệu làm nên nó cũng nên biết cách tan ra quay về rúc vào lòng đất mẹ hoặc lặng lẽ tái sinh trong một hình hài mới. Nghĩ về ngày chia tay ngay từ lúc mới chạm tay vào gạch vữa không còn là một lý thuyết xa xôi mà là một lời hứa tử tế với đất trời.

Tự đáy lòng tôi luôn tìm thấy một niềm rung cảm kỳ lạ trước vẻ đẹp của sự tàn phai. Khi ngước nhìn những mảng rêu phong ướt sũng bám quanh một khu cư xá cũ hay vệt nắng nhạt màu rơi trên vòm ngói âm dương xô lệch ở phố Hội ta chợt nhận ra nhà cửa cũng mang một nhịp thở. Chúng cũng tượng hình từ đất bụi đứng đó âm thầm chứng kiến bao kiếp nhân sinh khóc cười rộn rã rồi cũng đến ngày già nua mỏi gối. Sự gượng ép níu giữ một thân xác rã rời đôi khi chỉ là cách con người đang cố chấp chối bỏ lẽ vô thường của dòng chảy tự nhiên.

Một dãy nhà sở lò vôi, Côn Đảo
Vậy một nếp nhà nên tồn tại bao lâu mới là trọn vẹn. Câu trả lời có lẽ không nằm ở những con số đong đếm vài chục năm hay một thế kỷ. Nó nên đứng đó chừng nào vòng tay của nó còn đủ ấm để bao dung những sinh linh bên trong và nương tựa hiền hòa cùng cây cỏ quanh mình.

Một góc tường bỏ hoang gần chợ Phan Thiết

Rồi sẽ đến một ngày khi sứ mệnh chở che đã hoàn tất trọn vẹn thay vì đập phá ồn ào hay khiên cưỡng khoác lên lớp sơn son thiếp vàng giả tạo có lẽ ta nên học cách buông tay. Thấu hiểu và dọn đường cho một sự rời đi êm ái để từng viên gạch thanh gỗ được thong dong trở về với cội nguồn nhường lại khoảng trời cho những mầm xanh hé nở. Đó chính là nét vẽ đẹp nhất của lòng trắc ẩn trong trái tim người làm nghề.

Sài Gòn, 09.03.2026

P/S: Cảm hứng từ 1 bài viết trên Dezeen của một kiến trúc sư chất vấn về những căn nhà 100 năm + quan điểm cá nhân.

by Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts