Có bao giờ bạn bước vào một tiệm spa hay một studio yoga và cảm thấy không khí ở đó linh thiêng lạ lùng không. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng ánh đèn vàng dịu nhẹ và sự im lặng tuyệt đối tách biệt hẳn với tiếng còi xe ngoài phố. Nó làm mình ngỡ như đang bước vào một ngôi chùa nhưng là ngôi chùa của thời đại mới. Nơi người ta không cúng dường cho thần phật mà tôn thờ một vị thần mang tên Sống Khỏe hay người tây họ gọi là Wellness.

Tôi đọc những dòng chia sẻ của Priya Khanchandani và gật gù tâm đắc. Cô ấy bảo rằng khi những niềm tin cũ nhạt dần con người ta bắt đầu quay cuồng đi tìm một chỗ dựa tinh thần mới. Chúng ta sợ già sợ bệnh sợ cái chết. Và thế là việc chăm sóc cơ thể bỗng chốc trở thành một thứ tín ngưỡng. Cơ thể mình bây giờ quý giá như cái am cái miếu cần được lau chùi tẩm bổ và bảo vệ kỹ càng.

Muốn thanh tịnh thì phải tốn tiền

Ngày xưa ông bà mình tìm sự bình an qua nén nhang hay lời cầu nguyện. Còn bây giờ chúng ta tìm sự cứu rỗi qua những tờ hóa đơn.

Chúng ta được rỉ tai nhau rằng muốn người nhẹ nhõm thì phải uống mấy chai nước ép xanh đắt gấp mười lần tô phở. Muốn tâm trí an yên thì phải đi nghỉ dưỡng ở mấy cái resort biệt lập giá cả nghìn đô một đêm. Tự nhiên chuyện yêu thương bản thân lại được định giá bằng tiền bạc. Càng chi nhiều tiền cho mấy hũ kem dưỡng mấy gói tập luyện ta càng cảm thấy mình đang sống đức độ hơn người khác. Đó là một kiểu mua sự yên tâm đầy đắt đỏ.

Sự mộc mạc dành cho người giàu

Hãy nhìn mấy cái hình ảnh quảng cáo về Wellness mà xem. Cái gì cũng tối giản. Nhà cửa trống trơn quần áo màu cháo lòng mộc mạc đồ đạc ít xỉn. Trông thì đơn sơ thế thôi chứ để sống được cái kiểu đơn sơ đó tốn kém vô cùng.

Priya nói rất thấm thía rằng cái vẻ ngoài tự nhiên như không cố gắng ấy thực chất là đỉnh cao của sự phô trương. Chỉ có những người rất dư dả mới đủ sức loại bỏ hết đồ đạc lỉnh kỉnh lo toan đời thường để sống trong một không gian tinh khiết như vậy. Người lao động bình dân sáng mở mắt ra lo cơm áo gạo tiền còn chưa xong lấy đâu ra tâm trí và điều kiện để mà thanh lọc cuộc sống theo kiểu quý tộc ấy. Vô tình hai chữ Sống Khỏe lại tạo ra một vách ngăn giàu nghèo vô hình. Ai không đủ tiền theo đuổi nó bỗng thấy mình như kẻ tụt hậu.

Áp lực phải khỏe phải đẹp

Đáng lẽ việc chăm sóc bản thân phải làm mình thấy nhẹ lòng đi đằng này nó lại biến thành một gánh nặng. Mở mạng lên là thấy hàng ngàn lời khuyên. Phải ngủ đủ giấc phải ăn sạch uống sạch phải tập tành giữ dáng. Không được phép buồn không được phép yếu đuối và tuyệt đối không được phép già đi.

Ngành công nghiệp tỷ đô này sống nhờ vào nỗi sợ hãi của chúng ta. Nó làm ta cảm thấy mình lúc nào cũng thiếu sót cũng chưa đủ tốt. Nếu lỡ mình có ốm đau hay mệt mỏi thì đó là lỗi của mình do mình chưa biết cách yêu bản thân. Những bài tập thiền hay yoga vốn để giải phóng tâm trí nay bị đóng gói thành sản phẩm để khoe mẽ. Chúng ta tiêu thụ cái vỏ bọc của sự tỉnh thức chứ chưa chắc đã chạm được vào cái lõi bình yên bên trong.

Vậy thì kiến trúc đứng đâu trong câu chuyện này?

Thú thật mà nói kiến trúc sư đôi khi chính là những kẻ đồng lõa. Họ là người đã dựng lên những ngôi đền cho tôn giáo Wellness ấy. Họ thiết kế những spa với bức tường màu kem hoàn hảo những resort biệt lập nơi thiên nhiên bị cắt gọt để vừa vặn với khung hình check-in. Họ vô tình tiếp tay biến sự chữa lành thành một đặc quyền xa xỉ được bao bọc trong những lớp vật liệu đắt tiền và ánh sáng nhân tạo đầy toan tính.

Nhưng nếu gạt bỏ lớp son phấn ấy đi kiến trúc chữa lành thực sự lại dung dị hơn nhiều. Nó không nằm ở bộ sofa nhập khẩu hay hệ thống lọc khí tối tân. Nó nằm ở cách một ô cửa sổ được mở đúng hướng để đón gió trời. Nằm ở vạt nắng xiên khoai trườn qua sàn nhà đánh thức ta dậy mỗi sớm mai. Hay ở một khoảng sân nhỏ nơi ta có thể chạm chân trần xuống đất.

Kiến trúc lúc này không phải là cỗ máy để trình diễn sự giàu sang mà là một lớp da thứ ba bao bọc và vỗ về cơ thể. Nó phải biết thở biết lắng nghe và biết Cùng tồn tại với nhịp sinh học của con người thay vì cưỡng ép chúng ta sống trong những cái hộp máy lạnh vô trùng lạnh lẽo.

Quay về những điều miễn phí

Nói vậy không có nghĩa là tôi bài xích chuyện chăm sóc sức khỏe. Ai mà chẳng muốn mình khỏe mạnh. Nhưng có lẽ đã đến lúc mình cần nhìn nhận lại.

Sự chữa lành thật sự đâu nhất thiết phải nằm trên hóa đơn thanh toán. Nó có thể đến từ những điều rất đỗi bình thường và hoàn toàn miễn phí. Một giấc ngủ sâu không mộng mị. Một buổi sáng dậy sớm hít thở không khí trong lành. Một bữa cơm nhà nấu vội nhưng ấm cúng bên người thân. Hay đơn giản là cái gật đầu chấp nhận những vết nhăn những khiếm khuyết của chính mình mà không phán xét.

Đừng biến hành trình tìm bình yên thành cuộc chạy đua vũ trang của ví tiền. Hãy để tâm hồn mình được Cùng tồn tại với cả những lúc yếu lòng những lúc chưa hoàn hảo. Vì sự cứu rỗi không đến từ những gì ta mua vào mà đến từ sự tĩnh tại ta nuôi dưỡng từ bên trong. Đó mới là thứ Wellness bền vững nhất mà không ai bán được cho mình.

Sài Gòn, 11.02.2026

By Andy On The Go

Bài này được lấy cảm hứng dựa trên quan điểm của Priya Khanchandani trên Dezeen: https://www.dezeen.com/2026/01/29/wellness-opinion-priya-khanchandani

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts