Có một dạo, mình đinh ninh trưởng thành là phải rạch ròi đen trắng. Chuyện gì cũng phải tỏ tường, ai đúng ai sai, ai thương mình thật lòng, ai chỉ ghé ngang vì tiện lối.
Nhưng rồi thời gian lẳng lặng trôi, mình nhận ra có những bề bộn càng cố bới tìm, lòng lại càng vẩn đục. Không hẳn vì sự thật đi vắng, mà vì cái giá để tỏ tường đôi khi lại đánh đổi bằng chính sự tĩnh tại của tâm can.
Trung niên với mình không phải là nếp nhăn hay tuổi tác. Đó là một trạm dừng để tự hỏi lòng, mình còn bao nhiêu hơi sức để hờn trách. Mình còn bao nhiêu ngày xanh để hoài phí vào những cuộc cãi vã vô thưởng vô phạt. Và buồng tim mình còn bao nhiêu nhịp đập, để cứ gánh gồng những tảng đá xám xịt của nhân gian.
Oán trách chỉ làm mòn cạn chính mình
Hờn trách là một cách níu kéo thật buồn cười. Ta cứ tưởng mình đang giận, nhưng thật ra ta đang khư khư ôm lấy một kỳ vọng rạn vỡ. Ta giữ rịt lấy một bóng hình đã phai phôi từ độ nào.
Ngày trước, mình hay cho rằng tổn thương thì phải đòi công bằng. Kẻ gieo đắng cay phải nhận lấy bài học. Nhưng cuộc đời mênh mông này đâu phải là phiên tòa cõi thế. Có người vô ý gieo vết xước chỉ vì họ chưa từng được nếm trải dịu dàng. Có người làm mình mệt mỏi bởi họ đang mắc kẹt trong chiếc lồng tự ngã. Có người quay lưng vì đôi chân đã rã rời. Lại có những người chung bước nhưng tim đã lạc nhịp từ lâu.
Mình không dung túng cho cái ác, mình chỉ đang học cách buông. Bởi cứ ôm lấy hờn giận, người héo hon trước nhất lại là chính mình.

Thuận nhịp thì gần, nghịch nhịp thì xa
Thuở thanh lãng, mình hay nghĩ thương nhau là phải đẽo gọt bản thân cho vừa vặn. Phải nhẫn nhịn, phải biến mình thành một phiên bản trơn tru để người ta vui vẻ.
Nhưng đi qua giông bão, mình thấu ra sự hòa hợp chân thật không sinh ra từ cái gồng mình gượng gạo. Nó đến từ nhịp đập. Từ một thanh âm đồng điệu chẳng cần cất lời.
Có những người, chỉ cần ngồi tựa vai nhau ngắm lá rơi là đủ trọn vẹn. Không ngượng ngùng, một ánh mắt cũng tỏ tường, một khoảng lặng cũng êm ru. Lại có những người, cất lời với nhau thôi mà nhọc nhằn như leo dốc ngược. Mình gieo một ý chân thành, họ gặt về một rổ hoài nghi. Mình trải lòng, họ chực chờ phán xét. Mình mong chia sớt, họ lại mưu cầu thắng thua.
Chẳng ai mang tội, chỉ là hai bầu trời không cùng một vòm mây. Vậy thì lùi lại một bước là sự hàm ơn tử tế. Tử tế với người, vì không ép họ uốn theo khuôn mẫu của mình. Tử tế với mình, vì không đẩy trái tim vào những cuộc đối thoại xé nát tâm can.

Những bậc thềm của sự gắn kết
Mối giao tình ở đời thường dắt nhau qua những bậc thềm rất đỗi tự nhiên.
Khởi đầu là chữ duyên. Một chốn dừng chân, một cơn mưa chiều tình cờ trú vội, một ánh nhìn giao nhau giữa phố đông. Rồi ta nán lại vì chút tài hoa. Tài hoa ở đây là nét duyên ngầm, là nếp sống thanh sạch, là một ánh nhìn tinh tế khiến thế giới quanh ta bỗng chốc rộng dài.
Ta ngồi lại lâu hơn vì tính cách. Vì cách người đối đãi với ta trong cơn bĩ cực, khi bất hòa, hay lúc cái tôi bị chạm nọc. Ta bền chặt nhờ lòng thiện lương. Lòng tốt không phải là nhượng bộ vô điều kiện, mà là từ tâm có chừng mực. Là dẫu có quyền vung tay, vẫn chọn cách nương nhẹ.
Và rốt cùng, thứ neo giữ ta ở lại là nhân cách. Là khi mâm cỗ tàn rạp, người ta vẫn giữ lấy sự ngay thẳng. Khi khuất lấp không ai cậy nhờ, người ta vẫn chọn làm điều thiện. Người đến kẻ đi đều do duyên mỏng hay dày, chẳng ai hơn ai, chỉ là chung đường được bao đoạn.
Tự do khi thôi cưỡng cầu
Có một nỗi nhọc nhằn khi đi qua nửa đời người là cứ mải miết vay mượn tiêu chuẩn của thế gian. Ta gò mình thành kẻ dễ mến, tỏ ra ổn thỏa theo cái cách người đời xưng tụng là trưởng thành. Nhưng mỗi lần khoác chiếc áo rộng ấy, ta lại đang đi lạc trong thế giới của kẻ khác. Mình tin ai cũng cần tu sửa, nhưng sửa để quay về cố hương tâm hồn, chứ không phải để vừa vặn ánh nhìn thiên hạ.

Chấp nhận sự khiếm khuyết là cội nguồn của tự do. Đời này, mình chẳng buồn cất công tìm kiếm ai, cũng không phí sức níu giữ kẻ muốn rời. Giao đãi bằng tất thảy chân tình, nhưng tuyệt nhiên không vướng bận việc phải sở hữu.
Hội ngộ là kỳ tích, đồng hành là phước phần, chia xa là quy luật. Có những cuộc phân ly không phải là mất mát, mà là cánh cửa rêu phong khẽ mở, đón mình về lại với khoảng sân yên tĩnh của lòng mình.
Gặp gỡ nhờ duyên, nán lại bởi nhân cách. Còn mình, chỉ xin học cách sống mỏng nhẹ, để trút vơi đi, dành khoảng không cho những hạt mầm thiện lành đâm chồi.
By Andy On The Go












































Leave a comment