By Andy On The Go

Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà những khối bê tông vô cảm và những lớp kính phản chiếu sự hào nhoáng đang dần chiếm lĩnh mọi đường chân trời. Nhưng giữa vòng xoáy đô thị hóa ấy, khi đối diện với một hành tinh đang nóng lên và những tâm hồn đang dần kiệt quệ, con người bỗng giật mình quay lại nhìn xuống chân mình. Ở đó, Đất vẫn nằm im lìm, nhẫn nại và bao dung.

Nhà Đất (Earthen House) trên khắp dải đất Á Châu không đơn thuần là một kỹ thuật xây dựng cũ kỹ từ quá khứ. Nó là một triết lý vị nhân sinh thâm trầm, một cuộc đối thoại bằng sự khiêm nhường giữa con người và thiên nhiên. Mỗi ngôi nhà bằng đất không chỉ là nơi trú ngụ, mà là một thực thể sống đang cùng thở, cùng già đi và cùng thích ứng với những biến động khôn lường của tạo hóa.

Sự tĩnh tại của Đất: Từ Tây Tạng đến Nhật Bản

Ở những vùng cao nguyên khắc nghiệt như Tây Tạng, nhà đất trình tường (rammed earth) là hiện thân của sự bảo bọc tuyệt đối. Đất được nện chặt đến mức cứng như đá, tạo nên những bức tường dày sừng sững giúp con người chống chọi với cái lạnh thấu xương. Đó là kiến trúc của sự sinh tồn.

nhà đất trình tường (tapchikientruc)

Nhưng khi chạm chân đến Nhật Bản, đất lại được gọt giũa đầy tinh tế qua những bức tường trát bùn rơm (Tsuchikabe). Ở đây, tính vị nhân sinh không nằm ở sự cứng cáp, mà nằm ở sự điều hòa giác quan. Người Nhật dùng đất để “thở”, để hút ẩm, giữ cho không gian trà thất luôn thanh sạch và tĩnh lặng. Đó là thứ kiến trúc không chỉ để nhìn, mà để vỗ về tâm hồn, đưa con người về trạng thái thiền định giữa đời thường.

Nhà trét bùn ở nhật (https://islandblacksmith.ca/2019/04/island-forge-part-5-tsuchikabe/)

Bản giao hưởng của Đất và Gió: Câu chuyện từ Ấn Độ

Nếu phương Bắc dùng đất để giữ ấm, thì tại Ấn Độ, đất lại trở thành công cụ của sự mát lành. Những kiến trúc sư như Laurie Baker đã chứng minh rằng gạch đất là giải pháp vị nhân sinh nhất.

Họ xây những bức tường gạch lỗ (Jali), một “signature” của kiến trúc Á Đông. Những lỗ nhỏ này không chỉ tạo ra vũ điệu của ánh sáng mà còn tận dụng hiệu ứng khí động học để làm mát không khí tràn vào nhà. Đây chính là khả năng Adaptive (thích ứng) bậc thầy: thay vì dùng năng lượng để cưỡng lại cái nóng, họ dùng cấu trúc của đất để chuyển hóa nó. Con người bên trong những ngôi nhà này không bị tách biệt khỏi thế giới, họ vẫn nghe thấy tiếng gió, vẫn thấy nhịp sống nhưng trong một trạng thái an yên nhất.

Jali, Pinterest

Việt Nam: Sự kết nối bản địa và hơi thở đương đại

Trở về với Việt Nam, ta thấy đất mang một sắc diện vừa quen vừa lạ. Từ những ngôi nhà trình tường lầm lì nơi vùng cao phía Bắc đến những ngôi nhà gạch trần lộng gió phương Nam, đất Việt luôn chọn cách tự tại.

Quá khứ, Đất là sự che chở qua bão giông, khói lửa. Hiện tại, Đất là sự chữa lành. Những công trình như Earthenware House không còn chỉ để trú ngụ. Chúng được xây dựng để con người tìm lại sợi dây liên kết với nguồn cội, để thấy mình được nâng niu giữa lòng một “chiếc chậu” bao dung.

Góc nhìn vị nhân sinh ở đây chính là sự thành thật. Đất không cần che đậy những khiếm khuyết. Nó chấp nhận nứt nẻ, tàn phai cùng con người. Sự thích ứng của nhà đất Việt Nam trước biến đổi khí hậu không phải là xây tường cao hơn, mà là làm cho tường biết thở, làm cho không gian biết bao dung với nắng mưa.

Đi qua những nếp nhà đất Á Châu, tôi nhận ra một sự giao thoa kỳ diệu: Đất chính là vật liệu vị nhân sinh nhất vì nó không để lại rác thải, không tước đoạt tài nguyên của thế hệ mai sau và đặc biệt là không bao giờ làm đau con người.

Trước một tự nhiên đang biến đổi khôn lường, nhà đất nhắc nhở chúng ta về một lối sống bền vững: Càng giản đơn, càng mạnh mẽ. Có lẽ, tương lai của kiến trúc không phải nằm ở những đường cong vị lai lộng lẫy trên bầu trời, mà nằm ở sự thấu hiểu sâu sắc mảnh đất dưới chân mình.

Sài Gòn, 13.02.2026

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts