By Andy On The Go
Trong thế giới kiến trúc vốn thường bị thống trị bởi những khối bê tông khô khốc và những phép tính toán lý tính, sự xuất hiện của Lam.weavingspaces tại Chuyện Nghề Cuối Năm 2025 như một làn gió mang theo mùi hương của cỏ cây và sự mềm mại của những sợi tơ. Lam không chỉ xây dựng nên những công trình, cô chọn cách dệt nên những không gian.

Vũ điệu của những sợi mảnh
Ngay từ cái tên Weaving Spaces, Lam đã bộc lộ một tư duy khác biệt về tạo hình. Đối với cô, kiến trúc không phải là sự chiếm hữu không gian bằng những bức tường ngăn cách, mà là sự đan cài, thắt nút và kết nối. Bài nói chuyện của Lam đưa độc giả đi qua những Pavilion tựa như những thực thể sống, nơi sắt, gỗ và gạch đá rũ bỏ vẻ ngoài nặng nề để trở nên thanh mảnh, tựa hồ có thể rung động trước một cơn gió thoảng.

Nhìn vào những cấu trúc như Nephele Pavilion hay Fashul Pavilion, ta thấy Lam đang chơi đùa với ánh sáng và bóng đổ.
Cô không cố gắng tạo ra một mái che kín kẽ để tách biệt con người với bầu trời. Thay vào đó, cô tạo ra một lớp màng lọc cảm xúc. Ở đó, ranh giới giữa bên trong và bên ngoài, giữa thực và ảo bị xóa nhòa, nhường chỗ cho sự giao thoa tuyệt đối với bối cảnh.

Chất cảm vật liệu và sự tôn nghiêm của thủ công
Điểm chạm mạnh mẽ nhất trong thực hành của Lam chính là sự trân trọng đối với vật liệu. Cô nhặt nhạnh từng viên gạch cũ, từng thanh sắt mảnh hay những sợi dây thừng dung dị để thổi vào đó một đời sống mới. Lam chứng minh rằng sự sang trọng không nằm ở giá trị vật chất của nguyên liệu, mà nằm ở cách ta thấu hiểu và đối đãi với chúng.

Mỗi khớp nối, mỗi nút thắt trong các công trình của Lam đều mang dấu ấn của đôi bàn tay thủ công tỉ mỉ. Đó là một sự phản kháng dịu dàng đối với kỷ nguyên của sự sản xuất hàng loạt và những cấu trúc lắp ghép vô hồn. Khi Lam chạm tay vào vật liệu, cô đang thực hiện một nghi thức đối thoại, lắng nghe tiếng nói riêng của chúng để rồi sắp đặt chúng vào một bản hòa ca chung đầy nhạc tính.

Sự cùng tồn tại của tính nữ và nội lực
Sự Cùng tồn tại trong thế giới của Lam là sự dung hòa giữa nét mềm mại bên ngoài và một cấu trúc bền vững bên trong. Những không gian cô tạo ra luôn mang một sự bao dung kỳ lạ, chúng mời gọi con người bước vào để được che chở, để được lắng nghe và để cảm nhận sự hiện diện của chính mình trong không gian ấy.

Khép lại câu chuyện của Lam, điều ta mang về không chỉ là những hình ảnh duy mỹ về một mái đình tái cấu trúc hay một đám mây kết bằng sắt mảnh. Đó là niềm tin rằng kiến trúc, nếu được dẫn dắt bởi một trái tim nhạy cảm và một tư duy tinh tế, hoàn toàn có thể trở thành một phương thức chữa lành, một nhịp cầu nối liền con người với những rung cảm nguyên bản nhất của tâm hồn.
Andy On The Go
Sài Gòn, 03.02.2026
Hình ảnh: Website Lam.weavingspaces, ElleDecoration








































![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)







Leave a comment